Thứ bảy, ngày 19 tháng 4 năm 2008
Suy nghĩ về ý nghĩa của VINASAT I
Tối hôm qua dù vẫn chưa ôn thi xong vẫn dành thời gian để viết một bài ngắn về sự kiện vệ tinh VINASAT I được phóng thành công và Việt Nam lần đầu tiên có một vệ tinh riêng của mình. Hôm nay thi xong đọc lại các phản hồi và từ một vài blog khác, có vẻ như phản ứng về sự kiện này có phần hơi tiêu cực. Trích dẫn bài trên blog Dong A (chẳng biết là Đông Á hay là gì nữa):
Chữ “vệ tinh của Việt Nam” cần phải được hiểu rằng vệ tinh này không phải là do Việt Nam chế tạo, mà là do Việt Nam dùng tiền mua từ khâu chế tạo đến việc đưa lên quỹ đạo. Việt Nam chỉ có mỗi một việc là bỏ tiền và tiếp nhận quy trình sử dụng. Việc vệ tinh phóng thành công hay không thành công, chẳng phụ thuộc gì vào sức lực của Việt Nam, lại càng chẳng liên quan gì đến văn hóa và truyền thống Việt Nam.
[...]
Dối mình lừa người phải chăng là nét văn hóa bất biến của Việt Nam?
Blog của CEO FPT Trương Đình Anh cũng có những ý kiến tương tự nhưng xét về góc độ kinh doanh:
Nếu ai đó đưa cho tôi 300 triệu US$ để phủ sóng vệ tinh toàn Việt Nam, có nên phóng vệ tinh chăng? Tôi sẽ trả lời ngay là dứt khoát không!
Để có 680 Mbps mỗi chiều phù khắp Việt Nam, tôi sẽ thuê ngay vệ tinh của Thaicom do cựu thủ tướng Thái Lan Thaksin sáng lập. Giá bán không mặc cả là 1,000 US$/Mbps/một chiều/tháng, tôi sẽ trả 680 Mbps x 2 chiều x 1,000 US$ = 1,360,000 US$ mỗi tháng. Còn 300 triệu US$, số tiền to quá, sao không gửi tiết kiệm 12%/năm nhỉ? Mỗi tháng cũng được 3 triệu US$, thuê vệ tinh rồi cũng còn dư những hơn cả triệu US$ lận, biết tiêu gì đây?
Từ những phản hồi và qua những bài viết tranh luận trên, có thể thấy một vài luận điểm được sử dụng:
- VINASAT là do người khác làm, người khác phóng. Nó chẳng có gì để đáng tự hào cả.
- VINASAT là một ví dụ kiểu “nhà nghèo mà xài sang” – nói cách khác là một cách “khoe mã”
Theo tớ, cả hai luận điểm này đều cực kỳ kém thuyết phục và tớ sẽ giải thích thêm trong bài viết.

