Chủ đề: Vietnam Danh sách

Chủ nhật, ngày 16 tháng 5 năm 2010

The Best of Asia 2010

Những gì tuyệt vời nhất của châu Á – Bản giới thiệu khám phá hàng năm về con người, trí óc và tâm hồn châu Á. Việt Nam năm nay đóng góp 2 điểm nhấn là Dân Ca Quan Họ và lễ thả cá nhân ngày cúng Táo Quân (với một cách đặt tiêu đề rất “thú vị”: Dâng lên vị Thần Bếp một món mà ông ta không được từ chối”:

Hàng năm vào dịp này, các gia đình từ khắp nơi ở Việt Nam đổ về các ao hồ gần họ để thả cá. Đáng tiếc, hầu hết thả luôn những túi bóng xuống nước. Nếu con cá của bạn bị chết bởi hỗn hợp nước độc hại này, đừng quá ngạc nhiên nếu điều mà bạn cầu nguyện không được đáp ứng.

# , ,

Chủ nhật, ngày 2 tháng 5 năm 2010

Dogday | Thằng Chó Chết Movie

Dog Day là một câu chuyện về Hùng, một người lái xe tải chưa bao giờ giữ được lời hứa với bạn gái, người bạn chí cốt và cả đứa con gái. Một ngày, xe của Hùng tông phải một cậu bé trên đường về. Không ai trông thấy tai nạn. Hùng quyết định bỏ chạy, như cái cách mà anh nghĩ mình có thể chạy trốn từ mọi thứ trong cuộc sống. Tuy nhiên, anh đã không thể chạy thoát khỏi lương tâm của mình.

Một bộ phim có vẻ rất đáng để trông đợi.

# ,

Thứ sáu, ngày 20 tháng 11 năm 2009

Một câu chuyện Taxi ở Hà Nội

Câu chuyện Taxi chém giá khách du lịch không phải là hiếm ở Việt Nam và tớ đã từng nghe kể khá nhiều những câu chuyện như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên nó có một kết cục khiến tớ có thể tự hào:

Thế là sáng hôm sau tôi xuống lễ tân để than phiền về việc này và không khỏi ngạc nhiên khi họ xem chuyện này là nghiêm trọng. Họ hỏi tôi chi tiết về chuyến đi taxi và những gì xảy ra. Tối hôm đó, khi tôi đã chuẩn bị lên giường đi ngủ, họ hỏi liệu tôi có thể xuống phòng trực ban để xác nhận mình trong đoạn phim quay được bởi khách sạn. Tôi đi xuống và ở đó có một người từ phía công ty taxi đã đợi sẵn để xác nhận rằng tôi là người đã đi tãi của công ty họ. Rất đáng tiếc, đoạn phim không hiện rõ số xe taxi, nhưng dựa trên ghi chú của công ty, họ có thể đoán được đó là xe nào.

Buổi sáng ngày tôi chuẩn bị rời khỏi đây, họ gọi tôi vào sảnh khách sạn để nhận diện lái xe. Tôi không thật sự chắc chắn đó là anh ta và cũng không muốn buộc tội nhầm người. Bản thân người lái xe đó cũng nói anh ta chưa từng gặp qua tôi. [...] Cuối cùng, một trong số 2 đại diện của công ty viết một bản báo cáo dài bằng tiếng Việt, hỏi tên của tôi và trả lại cho tôi toàn bộ số tiền trừ phần tiền taxi. Họ cũng xin lỗi vì những rắc rối mà tôi đã phải trải qua.

# , ,

Thứ tư, ngày 30 tháng 9 năm 2009

Bão Ketsana

Những hình ảnh nổi bật của cơn bảo Ketsana ở Phillippine và Việt Nam.

# , , , ,

Thứ sáu, ngày 18 tháng 9 năm 2009

Ăn phở

Tôi nghĩ rằng mình sẽ không đủ “can đảm” đi qua số nhà 14 Lê Quý Đôn một lần nữa nhưng tôi đã lầm. Khi sức hút về bà và sự tò mò đã qua đi, với sự quan hệ rộng rãi như bà, bà chẳng khó bằng tình cảm hay tiền bạc thuê được các bồi bàn hạng VIP như các ca sỹ, người mẫu, diễn viên… để làm người bưng bê. Nếu bà có ca sỹ live show “Người Tình” Mr.Đ làm tiếp tân, anh chị vợ tôi sẽ đến ngay để ăn và được khuyến mãi một chử ký đem về. Nếu bà có ca sỹ Q.D lấy vợ hoa hậu Việt kiều Mỹ đứng tính tiền, bà xã tôi chẳng chi li tiếc một tô phở Mai để có một tấm hình chụp chung. Nếu bà mời được ca sỹ nhí “Con cò bé bé” một thời làm sinh tố, thằng con tôi sẽ chỉ biết kêu gào phở TA khi muốn ăn phở mà quên mất phở 24 những ngày thơ bé. Nếu bà mời được mấy nghệ sỹ cải lương đứng ghi phiếu, thì ba má tui sẽ bỏ thói quen ăn cơm nguội mỗi buổi sáng, cũng chẳng ngại bệnh gút phải kiêng thịt, đến ủng hộ để được nghe vài câu vọng cổ thiệt “live”.

# ,

Thứ năm, ngày 17 tháng 9 năm 2009

Giải thể đâu phải là giải pháp

Mấy ngày gần đây nổi lên trong cộng đồng mạng và giới blogger là sự kiện Viện nghiên cứu và phát triển IDS tuyên bố giải thể để phản đối Quyết định 971 của nhà nước giới hạn các chủ để được phép nghiên cứu/phản biện bởi các tổ chức khoa học2:

Ngày 24-7-2009 Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng ký Quyết định số 97/2009/QĐ-TTg ban hành danh mục các lĩnh vực cá nhân được thành lập tổ chức khoa học và công nghệ (sau đây gọi là Quyết định 97), có hiệu lực từ ngày 15-09-2009.

Viện Nghiên cứu phát triển IDS nhận thấy Quyết định 97 có những sai phạm nghiêm trọng sau đây:

Một là: Điều 2 của Quyết định 97 không phù hợp với thực tế khách quan của cuộc sống. [...]

Hai là: Việc cấm phản biện công khai là phản khoa học, phản tiến bộ, phản dân chủ. [...]

Ba là: Quyết định 97 có nhiều điểm trái với đường lối của Đảng và vi phạm pháp luật của Nhà nước. [...]

Toàn viện IDS và từng thành viên đã hết sức đề cao tinh thần trách nhiệm công dân, ý thức kỷ luật và thiện chí, nhưng những cố gắng đó đã không được đáp ứng. Trước tình hình như vậy, với một quyết định hạn chế đến mức vô lý quyền nghiên cứu của một tổ chức khoa học, Viện nghiên cứu phát triển IDS không thể tiếp tục hoạt động theo sứ mệnh đã xác định trong mục tiêu ghi vào Điều lệ của mình. Chấp nhận hoạt động theo Quyết định 97, viện IDS và các thành viên sẽ không thể làm đúng tinh thần của Nghị quyết Trung ương Đảng về trí thức mới ban hành, đồng thời không thể làm tròn trách nhiệm công dân và nghĩa vụ người trí thức của mình.

Ngày 14-09-2009, Hội đồng Viện IDS đã họp phiên toàn thể, quyết định tự giải thể để biểu thị thái độ dứt khoát của Viện đối với Quyết định 97. Quan điểm của Viện chúng tôi được trình bày trong tuyên bố này và được công bố kèm theo các tài liệu liên quan.

Trước hết, tớ hoàn toàn đồng ý với tất cả những điểm được nêu trong giải thích của viện và cực kỳ thất vọng trước thông tin về nghị định này. Nhưng mặt khác, tớ không đồng ý với cách thể hiện sự không đồng ý bằng cách giải thể.

Có một câu chuyện không liên quan là mấy mà tớ muốn chia sẽ. Cách đây mấy hôm trên quán có một khách hàng người Việt rất quen đến ăn và hỏi thăm. Khi được biết rằng tớ sẽ về lại Việt Nam tháng tới đã tỏ ra rất ngạc nhiên và hỏi tại sao lại về, rằng tớ không nên về đó. Dễ nhận thấy hàm ý của cô này là về tình hình và môi trường của Việt Nam không thể nào so sánh được so với ở đây và dường như đã có sẵn định kiến về nó, tớ đã đơn giản trả lời cô ấy rằng đó vẫn là tổ quốc mình. Nhưng qua câu hỏi đó tớ ngẫm và nhận thấy có hai cách nhìn: có người cho rằng tình hình ở Việt Nam không tốt, cho rằng mình không thể sống được trong một môi trường giới hạn như vậy và tìm mọi cách ra đi. Cách thứ hai là bạn ở lại và góp sức có thể của mình để dần cải thiện nó.

Trong thông cáo trên của viện có phân tích rõ cho thấy rằng đây không chỉ đơn giản là vấn đề “ảnh hưởng riêng đến hoạt động của viện” mà nghị quyết còn ảnh hưởng tới toàn thể cộng đồng nghiên cứu khoa học ở Việt Nam, nguy hại cho tương lai của đất nước (bên cạnh việc cũng chỉ ra rằng nó đi ngược với đường lối của Đảng). Việc tự mình đóng cửa của viện có thể nói là đã làm “tròn trách nhiệm công dân” khi tự xét thấy mình không thể hoạt động mà không phạm luật thì tự đóng cửa không làm nữa. Nhưng với danh nghĩa là một tổ chức khoa học, thay vì đại diện đứng lên bảo vệ quyền lợi của mình lại tự rút lui3, liệu viện đã làm tròn “nghĩa vụ người trí thức”? Có lẽ việc tuyên bố giải thể là một cách của viện để tạo sự chú ý trong dư luận về vấn đề này, nhưng liệu nó sẽ có tác dụng gì trong việc thay đổi nó? Nó giống như một tuyên bố rằng chúng tôi chấp nhận nó dù biết nó sai.

  1. Nguyên văn quyết định được lấy từ trang VietLaw []
  2. Trang web chính của Viện nghiên cứu hiện đang bị quá tải do lượng truy cập vào (không phải vì bị chặn như nhiều người nghĩ). Tớ đăng lại nguyên văn tuyên bố tại đây để các bạn tiện theo dõi. []
  3. Nói một cách chính xác, Viện nghiên cứu có nói rằng mình đã gửi thư trực tiếp đến Thủ Tướng nhưng không đạt kết quả nên mới rút lui. Đó là một cách làm “đi tắt” theo kiểu rất “Việt Nam” và có lẽ phần nào đã làm mất đi những lựa chọn pháp lý khác của viện trong việc bảo vệ quyền lợi của mình. []

# , , ,

Đọc & Tham gia thảo luận (11 phản hồi)

Thứ bảy, ngày 12 tháng 9 năm 2009

Quan hệ Việt – Trung thời khủng hoảng

Bởi vì nước lớn có khả năng xâm phạm lợi ích của nước nhỏ, nước lớn phải thể hiện sự tôn trọng chủ quyền của nước nhỏ và thái độ sẵn sàng đối thoại hơn là “ăn nạt”. Muốn như vậy, nước nhỏ phải thuyết phục nước lớn rằng nước nhỏ tôn trọng sự khác biệt về năng lực và không có ý định thách thức nước lớn. Nói ngắn gọn, nước nhỏ phải tôn kính (deferential) nước lớn.

Tuy nhiên, sự tôn kính này không đồng nghĩa với việc nước lớn kiểm soát nước nhỏ hoặc chi phối mối quan hệ. Thực tế hoàn toàn ngược lại. Nước nhỏ chỉ có thể thể hiện sự tôn kính nếu nước lớn tôn trọng lợi ích và chủ quyền của nước nhỏ. Sự trao đổi giữa một bên là sự tôn kính của nước nhỏ và bên kia là sự công nhận chủ quyền của nước lớn với nước nhỏ sẽ giúp cho khả năng đối thoại trong tình trạng bất tương xứng có thể diễn ra bình thường.

# ,

Thứ bảy, ngày 5 tháng 9 năm 2009

Bốn bánh bay lên đỉnh: Chiếc Lexus và văn hóa 4B

Dân gian vẫn bình phẩm, nhà giàu mà đi xe máy Tàu có khác gì áo gấm đi đêm, đồ “nhà giàu húp tương”! Dù đường phố cũ kỹ của Hà Nội mà người Pháp quy hoạch chỉ có hai làn xe, nhưng đấy mới là catwalk của ô tô bây giờ! Ô tô con phóng bon bon trên đường cao tốc thì chẳng ai ngắm, mà lại cứ phải chen chúc với xe máy mới ra được đẳng cấp.

Nhưng ô tô chắc chắn có một tác dụng về mặt cấu trúc nhà cửa Hà Nội: thay vì những cái nhà ổ chuột bằng vàng bề ngang chỉ nhỉnh hơn ba mét, thì những ai sắm ô tô (số này ngày càng nhiều) ắt phải nghĩ đến hoặc là đã có sẵn một nơi cho nó ngụ. Tức là cái nhà của anh ta phải đủ to, chiều ngang nhà phải hơn bốn mét, ngõ vào không thể dưới ba mét rưỡi. Ai mà biết được nhà nước quy hoạch tới lui, giải tỏa mãi không nổi, thì chỉ cần nỗ lực yêu xe như con, quý xăng như máu, người Hà Nội lại “xã hội hóa” với nhau, tự mở đường cho rộng ra, biến những cái nhà hộp diêm mỏng dính vốn hợp với xe máy của mình thành toàn nhà có tiêu chuẩn quốc tế. Kiến trúc Hà Nội sau 1.000 năm lại có cơ may vãn hồi trật tự từ từng đơn vị nhỏ nhất của nó.

# , , ,

Thứ năm, ngày 3 tháng 9 năm 2009

Nhìn gần, không nhìn xa

Hình như ai cũng nhận ra Việt Nam ta còn yếu kém, thua kém các nước trong vùng, nhưng chẳng ai biết phải làm gì để thay đổi tình thế[...] Hiện nay, tôi làm theo lời khuyên một anh bạn trẻ và cũng là suy nghĩ của tôi: tránh nhìn về viễn cảnh xa xôi, chỉ nhìn hiện tại tìm cái tích cực hơn, làm được việc gì có ích cho quê nhà thì phải làm hết lòng.

#

Thứ tư, ngày 2 tháng 9 năm 2009

Mất Ngủ

Một dân tộc muốn ngửng cao đầu thì trước hết phải biết xấu hổ. Một quốc gia sẽ không có tương lai nếu một nền giáo dục không kiên quyết quay lưng với những điều giả dối. Ngay từ trong nhà trường mà học sinh không biết tư duy độc lập, không có chính kiến thì cho dù có hàng chục nghìn tiến sỹ, đất nước cũng không thực sự có trí thức. Muốn cải cách giáo dục thì cần phải có những nhà lãnh đạo mất nhiều đêm thao thức, nhưng, trước khi đưa ra một chính sách, chính các nhà lãnh đạo ấy, cần phải ngủ sao cho đủ giấc.

# , ,

Trang 1 / 41234»