Thứ tư, ngày 30 tháng 4 năm 2008
At the end of the day (Emi Fujita)

Thế là sinh nhật lần thứ 24 đã qua đi không có quá nhiều sự kiện. Nhận được rất nhiều những lời chúc mừng sinh nhật nhưng vẫn không khỏi cảm thấy thất vọng vì những người mình đang đợi thì lại không có. Được mẹ gửi tặng cho cuốn sách Kho Tàng Truyện Trạng Thế Giới của nhà Xuất bản văn hoá thông tin rất hay (mẹ đúng là người duy nhất biết sở thích của mình – năm nào cũng tặng sách hay), một tấm thiệp tự vẽ của một người bạn thân (mình còn vẽ không được như vậy – vì nó đã được “bảo vệ bản quyền” bởi người vẽ nên không thể đưa lên đây) và một tấm thiệp mà người tặng cho xem nhưng không có ý định gửi. Bất ngờ nhất là có một bạn đọc của Người Tập Viết đã nhớ và gửi phản hồi chúc mừng (thật sự cảm động). Gì nữa nhỉ? À, nhâm nhi “nhậu” với ông chủ một đĩa thịt bò tái chanh và một cốc Hennessy. Thế là qua một ngày sinh nhật. Hai bốn tuổi – vẫn chưa có gì đặc biệt đáng nhớ. Chợt nghe một bài nhạc của cô ca sĩ Emi Fujita vừa mới phát hiện gần đây:
Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.
Những ngày của tôi cứ thế chầm chậm trôi qua
Tôi vẫn cư đi từ nơi này đến nơi khác
Và trước khi tôi nhận ra mình đã đi đến những đâu
Tôi đi đến vùng đất của những giấc mơNhưng giờ đây tôi nhận ra rằng mỗi ngày trong cuộc đời
Sẽ là cái giá mà tôi sẽ phải trả cho ngày mai
Em đã dạy tôi phải biết quý trọng mỗi ngày
Với cả những niềm vui và nỗi buồn
Cám ơn tất cả những ai đã nhớ đến ngày sinh nhật của tớ. Đã không còn lạc quan như trước, nhưng cảm thấy vui khi một buổi chiều đợi xe bus chợt nhận ra tâm hồn mình vẫn còn lãng mạn, mộng mơ lắm… Nhìn lại những năm tháng đã qua, nhìn lại những gì mình đã đạt được và cả những điều mình vẫn chưa thực hiện, nhìn lại những cảm xúc mà giờ đây nghĩ lại đôi khi tự cười với bản thân mình, bỗng chợt thấy rằng mọi thứ dường như đều có ý nghĩa của riêng nó.

