Phân Mục: Chung chung Danh sách RSS

Thứ hai, ngày 12 tháng 2 năm 2007

Người thợ cắt tóc

Nhân đọc bài "Gặp người thợ cắt tóc của thủ tướng" trên VietnamNet khiến tớ nhớ lại ông thợ cắt tóc từ những ngày đầu tớ đi cắt tóc cho đến khi trước khi qua đây. Đúng như nhận xét của người viết bài, rằng "Thế rồi nó níu, nó giữ, nó làm nên duyên phận cho người thợ cắt tóc, và nó giống như sợi “lông ngỗng” vô hình đưa đường dẫn lối bước chân của đủ các loại người, từ bậc trí giả đến gã bình dân mỗi khi họ cần làm đẹp." – nghề cắt tóc có ở VN quả là một cái nghề đặc biệt thú vị (còn gì thú vị hơn khi vào một buổi trưa mát bạn ghé vào một quán cắt tóc dọc đường dưới bóng cây – vừa cắt tóc, đọc báo và nghe mấy ông tán dóc đủ chuyện trên trời dưới đất?

Tớ vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên được bố dẫn đi cắt tóc - dù rằng hồi đó cũng chẳng ý thức rằng mình đến đó để làm gì. Ấn tượng chỉ là những cú "nhích tê tê" vì con dao cùn và câu nói của ông thợ cắt tóc với bố rằng "đầu thằng này méo" (cái hộp sọ của tớ méo thật – vì vậy cũng khá khó cắt nếu không quen). Thế rồi cứ thế suốt từ mẫu giáo đến cấp 2 lần nào cũng đến đó cắt (sướng một cái nữa là ông cắt tóc cũng cho thuê máy chơi điện tử nên dù hồi đó không có tiền thuê nhưng cũng được nhồi xem ké trong khi đợi). Cấp 3 chuyển nhà về thành phố nhưng rồi hàng tháng vẫn phải chạy xe hơn nữa tiếng về đó để cắt tóc. Bố tớ hồi đó thấy vậy vẫn hay la tớ là con trai mà không biết thích ứng với môi trường mới, nhưng có một cái gì đó rất đặc biệt khiến cho bạn một khi đã quen để một ai đó cắt tóc cho mình thì sẽ rất khó để đổi người.

Sang bên này dù không muốn nhưng rồi cũng phải thích ứng với môi trường mới để tìm một chỗ cắt tóc mới ở phía Tây thành phố. Nhưng rồi một lần nữa, cái thói quen được cắt tóc một người mà mình biết vẫn cứ theo mình mãi. Giờ chuyển nhà đến gần trường ở phía Đông, dù phải đi mất 2 chuyến xe điện khoảng nữa tiếng mới đến nhưng rồi mỗi tháng vẫn phải "đội tuyết" mà đi (lần này chỗ cắt tóc cũng gần một khu người Việt và một tiệm bán phim Hàn nên mỗi lần đi cắt tóc là lại đem về vài hộp bánh đậu xanh Rồng Vàng và một đống phim mới).

Thế rồi sau 3 năm du học hè vừa rồi có dịp được về Việt Nam chơi. Vội vàng chạy xe lên chỗ cũ để được cắt tóc ở người mình quen biết để rồi thất vọng khi thấy quán đó đã đóng cửa. Ông đó nghe nói cũng không còn cắt tóc nữa…

Ngày nay, muốn giữ lại một cái gì đó của quá khứ thật là khó.

#

Đọc & Tham gia thảo luận (3 phản hồi)

Chủ nhật, ngày 11 tháng 2 năm 2007

Valentine, Chocolates & Chuyện tặng quà

Happy Valentine

Đang tìm một món quà nào đó cho ngày Valentine? Hay là bạn hãy chọn mua chocolates hiệu NoKA với giá khoảng US$ 39/một hộp 25 gram? (tức là khoảng $693/500 gram Chocolates, và nếu bạn muốn có cái hộp sang trọng gói nó lại thì cái giá cho 500 gram chocolate sẽ là hơn $2000). Có lẽ Chocolates là một món quà phổ biến và "truyền thống" nhất – nhưng liệu có hợp lý (về mặt kinh tế) khi bỏ ra chừng đó tiền để mua một thứ có giá trị chỉ bằng khoảng 1/1300 ?)

Trang DallasFood có một chuyên đề 10 kỳ phân tích về giá trị của món quà này và kết luận là nó hoàn toàn không đáng tiền, trong khi báo New York Times lại có một bài phân tích từ nhiều góc nhìn khác khá thú vị và đáng suy ngẫm trước khi bạn chọn một món quà cho người ấy :). Từ chuyện thỏi kẹo chocolate để nói về cách nhìn của tớ về ý nghĩa của những món quà…

# , ,

Đọc & Tham gia thảo luận (6 phản hồi)

Thứ tư, ngày 20 tháng 12 năm 2006

i-dog: món quà dễ thương

Sau khi kết thúc một học kỳ bận rộn đến hôm nay mới có thời gian đi mua quà cho ngày giáng sinh sắp tới. Tất nhiên, mua cho người khác thì cũng phải tự “tặng” cho mình: một con … chó “i-dog”. Thật ra món đồ chơi này đã xuất hiện từ năm ngoái nhưng chưa kịp mua thì đã hết nên mãi đến giờ mới có. Có thể nói, đây là con chó điện tử “dễ thương” nhất mà tớ từng thấy.

Với một micro gắn trong, nếu bạn đặt con chó gần nơi đang có nhạc thì nó sẽ  lắng nghe (cái tai vểnh lênh) và sẽ “ngúc ngoắc” cái đầu và cái tai theo điệu nhạc, cùng với 7 “con mắt” nhấp nháy màu theo đúng giai điệu của bài hát hiện tại.  Nhưng chưa hết: mỗi con chó đều có cá tính riêng, tùy theo những bài nhạc mà bạn cho nó nghe. Nếu bạn cho nó nghe nhạc nhẹ thì nó cũng sẽ dần thích nhạc nhẹ. Nếu bạn cho nó nghe nhiều nhạc rock thì nó sẽ trở nên khá là … “bướng” (sủa suốt ngày). Về sau nếu bạn muốn hỏi xem cảm xúc của nó như thế nào – bằng cách nhấn cái mũi nó 2 lần – thì nó sẽ “sủa” cho bạn nghe giai điệu mà nó thích nhất trong những bài mà bạn cho nó nghe. Nhưng đừng tưởng bở, nó còn biết thể hiện nhiều cảm xúc khác như buồn chán, cô đơn,…

Thú vị hơn, để nó thật sự trở thành một người bạn, bạn sẽ cần phải chăm sóc nó. Bằng cách nào? Thứ nhất là cho ăn, tức nạp pin – 2 viên pin AA mỗi lần, và nếu con chó của bạn hoạt động nhiều (bạn nghe nhạc nhiều) thì có lẽ sẽ khá tốn tiền mua “đồ ăn” cho nó đấy. Bạn phải cho nó “giải trí” bằng cách cho nó nghe nhạc (nếu thấy bạn “quên” món ăn tinh thần này là nó sẽ “sủa” vài tiếng nhắc nhở, nhưng nếu cho nó nghe nhiều quá thì nó cũng sẽ báo cho bạn biết là nó chán nghe rồi qua tín hiệu đèn). Bạn cũng phải “dạy dỗ” nó: lâu lâu phải tán thưởng (xoa đầu, búng mũi) mỗi khi bạn thấy nó “dễ thương” (và nó sẽ học để thực hiện các “trò” mà bạn thích nhiều hơn), hoặc “phạt” mỗi khi nó “sủa bậy” (búng đuôi).

i-Dog còn có thể đóng vai trò là một cái loa di động: nếu bạn đem nó với một cái máy MP3, bạn có thể gắn đầu dây headphone vào chỗ nhận tín hiệu (dây đi kèm cung cấp một ngõ ra thứ hai để bạn có thể thưởng thức nhạc cùng với con cún của mình).

Nhìn con chó “nhỏ nhắn” ngồi trên bàn “ngúng ngoắn” theo điệu nhạc trông dễ thương … không chịu được. Cứ thích vút ve nó hoài :). Và không chỉ thế, nó là con chó điện tử cực kỳ thông minh. Với giá chỉ CAD $30 một con, có thể nói đây là một món quà giáng sinh tuyệt vời.

# ,

Đọc & Tham gia thảo luận (22 phản hồi)

Thứ tư, ngày 13 tháng 12 năm 2006

Tình bạn hay Tình yêu?

Thế là trong vòng một tháng, hai người bạn gái (dịch nghĩa: là "bạn", và là "con gái") thân nhất của tớ đã tiết lộ rằng họ đã tìm thấy "người ấy". Cảm xúc của tớ như thế nào khi đón nhận những tin này? Nếu nói rằng tớ không hề cảm thấy gì thì có lẽ không đúng. Tớ thật sự đã có những suy nghĩ vẫn vơ gần sau khi nhận những tin này. Cả hai đều là những người bạn thân nhất của tớ hiện tại – thân đến mức mà bản thân tớ cũng không thể chắc chắn về nó. Và quả thật, dù chỉ mới dừng lại ở mức là bạn, tớ đã từng có những giây phút có thể nói là "cực kỳ lãng mạn" với mỗi người. Nghĩ lại, trong những giây phút đó, chỉ cần tớ buột miệng nói ra "3 chữ quan trọng nhất" thì có lẽ mọi thứ có thể đã hoàn toàn khác. Chỉ một câu nói, một khoảnh khắc,… Không phải tớ không nghĩ đến trong lúc đó, nhưng tớ đã không…

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.

Were the best of friends
And we share our secrets
She knows everything that is on my mind

[...]

Why don't you kiss her
Why don't you tell her
Why don't you let her see
The feelings that you hide
Cuz she'll never know
If you never show
The way u feel inside

(Why don't you kiss her – Jesse McCartney)

Bài hát trên phần nào thể hiện những suy nghĩ vẫn vơ trên kia của tớ. Thế nhưng sau khi suy nghĩ và xác định lại cảm xúc của mình, tớ cảm thấy thật may mắn rằng mình đã kìm lại để không buột những gì tớ suy nghĩ trong đầu ra. Cũng có thể tớ hơi "yếu đuối" khi không dám nói ra những gì mình nghĩ trong đầu, nhưng phải chăng việc tớ không thể thốt ra điều đó cũng là vì đó chưa phải là người mà tớ thật sự chờ đợi? Quan trọng hơn cả là đến giờ, tớ thật sự nhận ra rằng tớ vẫn coi trọng những tình bạn như vậy hơn bất kỳ thứ gì khác.

Người ta vẫn nói, không có tình bạn thuần túy giữa nam và nữ. Có thể là vậy, nhưng chính một chút gì đó hơn là tình bạn trong mối quan hệ đó lại khiến nó càng trở nên đặc biệt và quý giá hơn. Và tớ hạnh phúc rằng mình đã có được những tình bạn như vậy… Còn nếu bạn tò mò về "tiêu chuẩn" của tớ về "người ấy" thì hãy đọc tại đây.

# ,

Đọc & Tham gia thảo luận (35 phản hồi)

Chủ nhật, ngày 3 tháng 12 năm 2006

Đi tìm cơ hội thể hiện bản thân

Thời gian gần đây có một vài người sau khi ghé thăm Người Tập Viết đã liên hệ với tớ đề nghị hợp tác (hoặc nhờ) làm một vài trang web. Rất đáng tiếc, tớ đã đành phải từ chối phần lớn những đề nghị này. Nếu như trước đây tớ vẫn luôn tâm niệm rằng ở giai đoạn hiện tại tiền bạc không có ý nghĩa quan trọng lắm và rằng mục đích chính của tớ là thể hiện khả năng của mình để chuẩn bị cho "tương lai" (bằng cách thiết kế càng nhiều trang web càng tốt – sẵn sàng "làm không công" để đổi lấy việc cái tên của mình được nhắc đến) thì giờ đây, mặc dù vẫn chưa có nhiều "cơ hội" để thể hiện ngoài một vài dự án cá nhân, tớ đã phải thực sự thay đổi cái cách suy nghĩ này.

# ,

Đọc & Tham gia thảo luận (17 phản hồi)