Gần đây, một lần nữa cuộc thảo luận về cách dạy học ở nhà trường Việt Nam lại đang trở thành một vấn đề được thảo luận sôi nổi trên các báo - dù rằng nó đã từng được nhiều lần đề cập trước đó. Mới đọc một bài viết phỏng vấn nhà văn Nguyên Ngọc trên báo Pháp Luật TP Hồ Chí Minh, trong đó ngoài những ý kiến về những gì mà mọi người đã đề cập từ trước đến nay còn có một đoạn về việc học quân sự:
Vừa rồi tôi tham gia thành lập Trường ĐH Phan Chu Trinh. Hiện nay sinh viên trong trường đang học giáo dục quốc phòng và các em than học chán quá. Con tôi cũng đã học qua các chương trình như thế ở phổ thông. Sinh viên, học sinh thắt cái thắt lưng da rồi lăn, lê, bò, trườn học bắn súng. Học như thế là học cho có hình thức chứ có hiểu gì thêm về quân sự đâu!
Từ những cảm nhận của cá nhân tớ và có lẽ là của phần lớn các bạn trong lớp, một tháng đi quân sự tập trung đó là quãng thời gian tuyệt vời nhất trong những năm tháng học đại học. Đúng là cũng phải lăn - lê - bò - trườn, cũng phải học bắn súng, phải lên rừng chặt cây; nhưng cảm nhận của tớ là chính một tháng “sống tập trung” đấy đã khiến những sinh viên năm đầu vốn từ những nơi xa lạ đến được gần nhau hơn, hiểu nhau hơn. Cả lớp con trai cùng ngủ trong một căn phòng, đến bữa ăn chia nhau những món gia đình những ai ở trong thành phố (như tớ) “tiếp viện” đem từ nhà đến (đồ ăn ở khu quân sự thì như các bạn đã biết rồi đấy), cùng nhau ca hát tập thể, đi dọn vệ sinh những căn nhà vệ sinh hôi hám,… - thật sự không khác gì những câu chuyện về tình cảm đồng đội của những người lính không quen biết gì nhau cùng sống chung cho một mục đích.
Ý nghĩa của một tháng quân sự có lẽ không chỉ đơn thuần là những gì bạn học từ những buổi lăn - lê - bò - trườn hay để hiểu thêm về quân sự. Hơi buồn khi chính những thế hệ cha chú như nhà văn Nguyên Ngọc lại không nhận ra được điều đó. Mặc khác, tớ có cảm giác rằng cuộc thảo luận về vấn đề dạy và học ở nhà trường Việt Nam gần đây đang có chiều hướng lặp lại và đi xa khỏi thực tế khi mà mọi người sau chán nói đi nói lại mãi những lý do và những ví dụ kinh điển lại bắt đầu đi “soi mói” để tìm bất cứ chỗ nào mà họ có thể lấy làm ví dụ mới. Thảo luận là tốt để làm sáng tỏ vấn đề, nhưng một khi vấn đề đã được xác định thì những người thảo luận nên dừng lại để những ai có khả năng giải quyết vấn đề thực hiện những gì mình cần làm.
, đọc tiếp và tham gia thảo luận
Mới đọc bài viết của Paul Graham có tựa đề “How to Disagree” (tạm dịch Nên không đồng ý như thế nào), ngẫm lại thấy có nhiều điều đúng mà tớ thấy qua những phản hồi ở Người Tập Viết:
Rất nhiều người phản hồi về những gì mà họ không đồng ý. Và đó là điều dễ hiểu - việc đồng ý về một điều gì đó có xu hướng khiến người ta ít trả lời về nó hơn. Bạn có thể nói thêm về một điều gì đó mà tác giả đã nói, nhưng tác giả có lẽ đã nói về những điều thú vị nhất. Khi bạn bất đồng về một quan điểm gì đó, bạn sẽ có thể nói về những khía cạnh mà tác giả có thể chưa từng khám phá.
Không tính những phản hồi dạng “cảm ơn” trong những bài chia sẽ, những bài viết mang tính ý kiến thu hút nhiều phản hồi dài nhất trên Người Tập Viết là những bài mà mọi người có một điều gì đó để “bất đồng”. Điều đáng nói là có rất nhiều những phản hồi mà tớ nhận được đều nằm trong một số phân loại “không nên” trong cách thể hiện và nội dung thể hiện mà Paul Graham đã liệt kê. (Đọc tiếp)
, đọc tiếp và tham gia thảo luận

Hai ngày hôm qua có lẽ các bạn đã để ý về liên kết đến GhiChep.net được đặt bên trên danh sách các phân mục. Trang web là một blog mới của tớ sử dụng dịch vụ của Tumblr và là kết quả của 4 tiếng thiết kế. Đọc tiếp để biết thêm về hiện tượng gọi là “Tumblelog” - một hình thức blog mới gần đây - cũng như về nội dung của Ghi Chép và tương lai của Người Tập Viết.
, đọc tiếp và tham gia thảo luận
Qua những liên kết đến Người Tập Viết, vô tình đọc một bài viết trên Thiết kế cho Việt Nam (TK4VN) viết về ứng dụng của “lý thuyết về cái nhìn đầu tiên” mà Đức Ban từng giới thiệu (trang web TK4VN này chép một phần lớn từ bài viết đó mà cũng chẳng thèm ghi nguồn tham khảo):
Tất cả phụ thuộc vào cái nhìn đầu tiên, trong vòng 5 giây, với khoảng 5 đến 9 sự vật sẽ được bộ não người dùng ghi nhớ (luật 7+-2), và theo một thứ tự cần được dự đoán trước.
Chỉ có điều, tác giả bài viết đã phạm một sai lầm nghiêm trọng về cách áp dụng lý thuyết này khi sử dụng một hình ảnh hai cô gái “bắt mắt” để gây tò mò cho người đọc nhấn vào bài viết đó:
Bàn về kỹ năng viết trong bài này sử dụng một hình ảnh khá mát mắt để thu hút sự chú ý, ngắt bài tại thời điểm bạn chưa hiểu hết nội dung là gì, tôi muốn người dùng sẽ nhấn vào nút đọc tiếp. Nếu thực hiện được điều đó nghĩa là tôi đã thành công tại điểm đó.
Nói một cách đơn giản, sau 5 giây đầu tiên tớ sẽ nhấn vào liên kết đó để xem thực hư như thế nào về hai cô gái xinh đẹp kia, nhưng chắc chắn tớ sẽ không bao giờ vào lại sau khi phát hiện ra “mánh khoé” của họ và không thể tìm được thông tin mình muốn tìm vì bị đánh lừa ngay từ đầu. Đó là điều tệ hại nhất mà một người thiết kế web mong muốn từ thiết kế của mình.
Nhìn qua những thiết kế của công ty này, có thể hiểu được tại sao họ có những bài viết kiểu như vậy. Những ai bắt đầu học về thiết kế web - nên tránh xa!
, đọc tiếp và tham gia thảo luận