Thứ bảy, ngày 18 tháng 4 năm 2009

“Ngắn” và “Dài”

VietNamNet – Giá như Vịnh Hạ Long có thể lên tiếng…

Đặt câu hỏi: Nhiều người vẫn không khỏi băn khoăn tại sao Vịnh Hạ Long đã hai lần được UNESCO chọn là Di sản thế giới rồi mà còn cần một danh hiệu nữa?, ông Ngô Văn Hùng, Trưởng ban Quản lý Di sản Vịnh Hạ Long nói: “Hai cuộc bầu chọn này khác nhau. UNESCO hàng năm vẫn họp và vẫn thẩm định để công nhận các di sản thế giới mới. Nên số lượng các di sản thế giới không ngừng tăng lên. Số lượng các di sản văn hóa thế giới do UNESCO công nhận đã vượt khỏi con số 200 nhưng người ta chỉ tìm ra 7 kỳ quan thiên nhiên thế giới mà thôi. Số lượng này cực kỳ ít so với số lượng di sản thế giới do UNESCO công nhận”.

[...] Mọi người nói là Vịnh Hạ Long đã được UNESCO công nhận là di sản thế giới rồi thì thôi không cần tham gia cuộc vận động động bầu chọn này nữa nhưng hai danh sách đó khác nhau hoàn toàn: một đằng danh sách rất ngắn, một đằng danh sách rất dài”!

Vậy tại sao không tự mình lập ra một danh sách “1 kỳ quan của thế giới” với tên mình trong đó rồi kêu gọi mọi người bỏ phiếu cho nó?

# ,

Đọc & Tham gia thảo luận (2 phản hồi)

Thứ bảy, ngày 18 tháng 4 năm 2009

“Nhóm nhạc” Les Miserables

“Nhóm nhạc” Les Miserables – Tìm với Google

Sau một vài ngày, hiện tượng “Susan Boyle” đã bắt đầu được đề cập tràn ngập ở các báo điện tử và blog ở Việt Nam. Điều thú vị nhất có lẽ nhà việc một vài trong số đó đã đặt ra một nhóm nhạc… rất mới:

Bằng giọng ca tuyệt vời của mình qua ca khúc I Dreamed a Dream của nhóm nhạc Les Miserables, Susan Boyle (47 tuổi) – chỉ là cư dân của một ngôi làng nhỏ ở Scotland với một dáng người có thể gọi là xấu xí đã bất ngờ tạo nên một cơn sốt trên khắp các mạng toàn cầu [...]

Việc không biết “Les Misérables” là tên một tác phẩm văn học nổi tiếng (chương trình văn học ở trường chỉ nhắc đế nó với cái tên “Những Người Khốn Khổ”) hay không biết đó là một vở nhạc kịch không phải là điều đáng chê trách. Đáng chê là ở chỗ người dịch đã không biết tra cứu những gì mình không biết. Thiết nghĩ, một trong những yêu cầu của người làm báo mạng ngày nay là phải biết… Google.

# ,

Đọc & Tham gia thảo luận (5 phản hồi)

Thứ năm, ngày 16 tháng 4 năm 2009

Từ lóng và văn hóa bề ngoài của người Hàn

Cũng về đoạn video quảng cáo với từ lóng “đi đến Hong Kong” đăng trong bài trước, cảm nhận của một người nước ngoài ở Hàn Quốc:

Let’s go to Hong Kong…

Điều mà tôi ngạc nhiên nhất không phải là việc những từ “lóng” này tồn tại, mà rằng phải mất gần 3 năm rưỡi sống ở đây tôi mới biết được nó. Có vẻ như tất cả người Hàn Quốc đều muốn thể hiện một hình ảnh trong sáng và ngây thơ của mình cho thế giới bên ngoài. Vậy nên bất kỳ khi nào tôi hỏi bạn, đồng nghiệp hay thậm chí bạn gái cũ về những điều như vậy, câu trả lời luôn là: “Chúng tôi không nói về những thứ như vậy trong tiếng Hàn” hoặc khi mà điều đó quá rõ ràng thì họ thường né việc trả lời những câu hỏi về nó. Có lẽ tôi cần phải viết một luận án về việc người Hàn Quốc đã liên tục tự hại mình như thế nào khi mà họ quan tâm quá nhiều đến hình thức chứ không phải là nội dung bên trong.

Vậy nhưng, tớ vẫn thích cái cách mà họ thể hiện bên ngoài…

# ,

Đọc & Tham gia thảo luận

Thứ tư, ngày 15 tháng 4 năm 2009

Thách thức thật sự của người thầy

Đọc bài viết Chất lượng giáo dục = người lãnh đạo + cơ chế trên Tuần Việt Nam, thấy có đoạn chia sẽ của Giáo sư Văn Như Cương về “thương hiệu” của nhà trường:

“Đầu vào” cao mà đỗ 100% thì tuy rất mừng, nhưng đáng tự hào hơn là những trường tuyển sinh phải “lấy vét”, nhưng học sinh đỗ tốt nghiệp 50% (thực chất). Đó mới là những trường xứng đáng được khen thưởng, vì quan trọng là toàn bộ quá trình tổ chức dạy- học dẫn tới “đầu ra” thực chất.

Chợt nhớ đến một câu trả lời đọc được gần đây trong cuốn sách Computer Network: A Top-Down Approach1 của giáo sư và Simon S. Lam2:

Điều gì thách thức ông nhất trong nghề nghiệp của mình?

Điều thách thức tôi nhất với tư cách của một người thầy là để dạy và khơi dậy niềm đam mê ở mỗi sinh viên trong lớp của mình cũng như mỗi người làm luận án dưới sự dẫn dắt của mình, thay vì chỉ những người suất sắc. Những người thông minh vốn đã có đam mê chỉ cần một chút hướng dẫn, nhưng ngoài ra họ không giúp đỡ gì nhiều. Tôi thường học được nhiều điều từ chính những sinh viên này hơn là họ học được từ tôi. Dạy và khuyến khích những sinh viên bình thường [để họ đạt được những điều to lớn] mới là thách thức lớn nhất.

Bản thân tớ từ cấp 1 đến cấp 2 may mắn từng được học từ những người thầy “đặc biệt” như vậy và ảnh hưởng của họ đối với tớ rất lớn: mỗi người đã dẫn dắt niềm đam mê của tớ từng bộ môn này sang bộ môn khác ở mỗi cấp học (cấp 1 là môn văn, cấp 2 sang môn tự nhiên Vật Lý, và đến cuối cấp 2 lại nối lại sở thích với môn văn). Họ không phải là những người có nhiều tên tuổi, nhưng giờ đây nhìn lại, tớ thấy những người đó đều có một đặc điểm chung về đối tượng và quan niệm về vai trò của người thầy như ở 2 giáo sư trên. Lên đến cấp 3, tớ được học ở trường chuyên nhờ một phần tư điểm may mắn được “xét vớt”. Ở đó toàn là những thầy cô nổi tiếng của thành phố, quen được những bạn học xuất sắc vẫn luôn dẫn đầu. Môi trường “cạnh tranh” có lẽ đóng một phần quan trọng trong việc cùng tiến. Trường vẫn tự hào đào tạo ra những học sinh giỏi một cách đặc biệt, nhưng dường như ở đó thiếu vắn sự quan tâm của thầy cô đối với “số còn lại” như tớ. Niềm đam mê với môn Vật Lý vì vậy cũng chết dần, để chổ cho niềm say mê máy tính khơi dậy bởi một người thầy dạy Hóa ở trường PTTH Chuyên Lê Hồng Phong (HCM) trong một lần theo bố đi dự hội thảo.

Cuối những năm cấp III, đã từng có ý “chê” bố là đã dạy những lớp luyện thi quá “bình thường” mà mình cho là chẳng đáng. Giờ nhìn lại mới nhận ra được quan niệm của ba mẹ với tư cách là người thầy/cô trong việc dạy học còn có ý nghĩa hơn những người rất giỏi mà mình đã từng học qua. Có lẽ con số chưa đến 100 những học sinh từng qua lớp luyện thi của bố mà đậu đại học còn có ý nghĩa hơn nhiều so với con số 100% số học sinh đậu đại học đối với các thầy cô ở trường chuyên.

  1. http://www.aw-bc.com/kurose-ross/ []
  2. Giáo sư Simon S. Lam là người đứng đầu bộ môn khoa học máy tính ở đại học Texas, Austin ở Mỹ. Ông là người dẫn đầu một nhóm nghiên cứu sáng chế ra “secure socket” và tạo ra mô hình mẫu đầu tiên của nó có tên là “Secure Network Programming” – đạt giải ACM Software System năm 2004 []

#

Đọc & Tham gia thảo luận (6 phản hồi)

Thứ tư, ngày 15 tháng 4 năm 2009

Cái chết của 360 – cái chết của phong trào viết lách?

Dường như làn sóng “chuyển nhà” ra khỏi 360 đã thật sự bắt đầu với những trang blog nổi tiếng. Nhà Mới • Blog Osin:

Blog 360 quả là có một giao diện khá thân thiện, có những chức năng hợp lý để các bloggers có thể giao lưu. Cộng đồng 360 đúng là đã phát triển và đã nuôi dưỡng biết bao “tình làng, nghĩa xóm”. Những tiện ích mà Yahoo đã từng mang lại cho các bloggers là có thể hạch toán, trong khi những lợi ích mà cộng đồng 360 mang đến cho Yahoo thì chỉ có Yahoo biết thôi. Các nông dân 360 khi khai khẩn đất hoang nào có đòi hỏi những cam kết dài lâu, không “sổ đỏ”, không bằng chứng về mồ hôi mà họ đã bỏ ra để làm cho Yahoo giàu có.

Thật đáng tiếc cho Yahoo! 360. Giờ đây cộng đồng blog 360 sẽ có 2 lựa chọn: những người viết blog mang tính “chuyên nghiệp” một chút như blog Osin sẽ chuyển sang một địa chỉ riêng, còn đại đa số những người không thật sự có tâm huyết viết lách có lẽ đành nhìn blog của mình biến mất một ngày nào đó chứ chẳng mấy ai chịu đầu tư mua tên miền và máy chủ chỉ để viết vài dòng nhật ký chia sẽ. Sự đơn giản về tính năng của 360 khiến nó phù hợp với mọi đối tượng thuộc các lứa tuổi khác nhau. Đáng tiếc, những mạng xã hội mới với tham vọng thay thế 360 lại không có được đặc điểm này.

Mặt khác, có thể nói nhờ có 360, có một đoạn phong trào “viết lách” trở nên phổ biến – dù rằng phần lớn chỉ là những dòng chia sẽ những gì xảy ra hàng ngày, viết lách hoạt động duy nhất trên 360. Hầu hết những dịch vụ thay thế hiện nay (cả Việt Nam lẫn quốc tế) không dành sự chú ý đặc biệt cho mảng blog mà chỉ xem nó như là một tính năng phụ – “có cho đủ” – mà nói mang tính chất “vụn vặt” cũng không phải là sai. Phải chăng cái chết của 360 cũng sẽ là cái chết của niềm đam mê “viết lách”? Nếu vậy thì sẽ là một điều đáng buồn.

Đang nghĩ tại sao không có một công ty nào ở Việt Nam đứng ra mua lại 360 và phát triển từ nó cho cộng đồng Việt Nam? Nếu Yahoo đã định dừng hoạt động của 360, chắc họ cũng chẳng đòi giá cao.

#

Đọc & Tham gia thảo luận (2 phản hồi)

Thứ tư, ngày 15 tháng 4 năm 2009

Giấc mơ không bao giờ mất

Những Giấc Mơ (nguồn DeviantArt)

Những Giấc Mơ (nguồn DeviantArt)

Ai cũng có những giấc mơ, nhưng mấy ai còn giữ được những giấc mơ đó ở tuổi 47? Susan Boyle là một người như vậy. Ở tuổi 47 mà như bà “tự thú” là vẫn chưa có bạn trai, chưa từng một lần được hôn và chỉ được vài lần hát trong dàn nhạc nhà thờ, Susan Boyle vẫn luôn ấp ủ ước mơ được hát trước đông đảo khán giả, được trở thành một ca sĩ nổi tiếng như Elaine Paige1. Những lời thổ lộ đó của bà trong cuộc thi tìm kiếm tài năng Britain’s Got Talent2 đã khiến những người trong ban giám khảo cũng như khán giả cười thầm. Thế nhưng, ngay từ những lời đầu tiên trong phần trình bày bài hát I Dreamed a Dream3, Susan Boyle đã làm rung động cảm xúc của hơn 11 triệu khán giả xem buổi biểu diễn.

Bạn có thể xem toàn bộ phần biểu diễn của Susan Boyle trên Youtube (chú ý – chương trình không cho phép đính kèm bài hát này trong trang web khác nên bạn sẽ cần phải nhấn vào liên kết để xem trực tiếp trên YouTube).

Nếu như hình ảnh tổng thống Mỹ Obama chủ yếu mang tính biểu tượng hơn là thực tế, câu chuyện của Susan Boyle có lẽ gần gũi hơn với rất nhiều người: hãy giữ những giấc mơ của mình sống mãi. Trong bài là bài hát gốc trong album nhạc kịch cùng với lời bài hát4.

  1. http://en.wikipedia.org/wiki/Elaine_Paige []
  2. http://talent.itv.com []
  3. một bài hát trong vở nhạc kịch Les Misérables (Những Người Khốn Khổ) http://en.wikipedia.org/wiki/Les_Mis%C3%A9rables_(musical) []
  4. mặc dù như tớ đã nói trong bài giới thiệu về Người Tập Viết 5.0 rằng tớ sẽ thôi không đưa nhạc, bài hát của Susan Boyle thật sự đã khiến tớ rung động và rất khó để bỏ qua – đặc biệt khi mà nó là một trong những chủ đề được Người Tập Viết đề cập rất nhiều lần []

# , ,

Đọc & Tham gia thảo luận (19 phản hồi)

Thứ ba, ngày 14 tháng 4 năm 2009

Thị trường chứng khoáng & Hệ thống tiền tệ

Rothschild đến Việt Nam và những suy nghĩ:

Lợi nhuận quá lớn này làm người ta quên đi một điều đơn giản, rằng những khoảng đầu tư nào mà lợi nhuận quá lớn đều có những uẩn khúc của nó, rằng thị trường chứng khoán chỉ là một thị trường luân chuyển tiền tệ, đồng tiền chuyển từ nơi này sang nơi khác, nếu bạn thắng tiền thì tiền đó đến từ đâu? Và ai sẽ mất đi những đồng tiền đó?

Một trong những tính năng chính của thị trường chứng khoán là giúp các công ty thu hút tiền đầu tư1 – một hoạt động có thể hiểu như là sự luân chuyển tiền tệ theo chiều thời gian: các công ty “tạm ứng” tiền từ những người mua cổ phiếu (người tham gia đầu tư) dựa trên giá trị tương lai của công ty được đồng ý bởi hai bên. Mặt khác, đặc điểm cơ bản của hoạt động đầu tư kinh tế là nó có thể tạo ra giá trị gia tăng – tức từ 5 đồng bạn có thể tạo ra 7 đồng. Vậy nên khác với hoạt động đánh bạc tổng số tiền của mỗi bàn chỉ ở một con số nhất định , trong trường hợp này, bạn thắng tiền không có nghĩa là sẽ có người mất tiền. Tất nhiên, không loại trừ khả năng cả các công ty lẫn người dân đều tham gia hoạt động chứng khoán theo kiểu “đánh bài” – khi đó người mất tiền là cả nền kinh tế nói chung.

  1. http://en.wikipedia.org/wiki/Stock_market#Function_and_purpose []

# ,

Đọc & Tham gia thảo luận