Thứ năm, ngày 16 tháng 7 năm 2009

Nói trước bước không qua

Shut up! Announcing your plans makes you less motivated to accomplish them

Những thực nghiệm từ năm 1933 đã cho thấy rằng những ai nói về ý định của họ thường ít khi thực hiện được những ý định đó.

Công bố kế hoạch của bạn với người khác thường thỏa mãn tính tự tôn của một người đủ để khiến họ mất đi động lực để hoàn thành những công việc cần làm.

Đó là bài học mà mãi đến gần đây tớ mới nhận ra. Nếu bạn làm việc một mình, hãy lập ra kế hoạch cho bản thân nhưng đừng bao giờ “khoe” nó:

Một khi bạn nói cho người khác ý định của mình, nó tạo cho bạn một cảm giác rằng bạn đã hoàn thành nó.

#

Đọc & Tham gia thảo luận (2 phản hồi)

Thứ năm, ngày 16 tháng 7 năm 2009

Phim Harry Potter và Hoàng Tử Lai

Hôm qua đi xem bộ phim Harry Potter và Hoàng Tử Lai (”Harry Potter and the Half-Blood Prince”). Một vài cảm nhận về những gì được và chưa được (chú ý: đừng đọc tiếp nếu bạn chưa xem).

Những điểm được:

  • Có thể nói đây là tập phim đẹp và chi tiết nhất từ trước đến nay. Tớ đặc biệt ấn tượng và thỏa mãn với cách đạo diễn mô tả cách mà Harry bước vào trí nhớ của Dumbledore – nó thể hiện sự tưởng tượng rất logic: những gì không quan trọng trong trí nhớ được thể hiện một cách thoáng qua như những làn khói.
  • Các diễn viên trong phim, dù đã lớn hơn rất nhiều, vẫn tỏ ra phù hợp với bối cảnh phim. Harry Potter vẫn đẹp trai, trong khi Hermione (và cả Ginny) càng ngày càng trở nên xinh đẹp. Có lẽ việc các diễn viên chính đều tiếp tục đóng vai từ những tập phim trước đã góp một phần rất lớn gắn kết những tập phim này với nhau.
  • Bộ phim có một vài thay đổi (một số chi tiết thậm chí không có ở trong truyện), ví dụ như sự phát triển tình cảm giữa Harry và Ginny trong phim dễ thương, tự nhiên và lãng mạn hơn rất nhiều so với trong truyện. Nhìn chung tất cả đều chấp nhận được, nếu không muốn nói khiến cho bộ phim trở nên thú vị hơn (khi mà dường như ai cũng đã thuộc lòng diễn tiến của truyện thì không có gì chán hơn nếu phim chi mô tả lại nguyên xi những gì trong truyện). Xem phim giống như việc bạn có một cái nhìn khác về cùng những chi tiết được mô tả trong truyện.

Và những điểm thất vọng:

  • Bộ phim có lẽ sẽ rất nhàm chán nếu bạn chưa từng đọc qua truyện (mặc dù có lẽ chẳng có mấy người chưa từng đọc truyện này lại đi vào rạp xem). Cả bộ phim không có nhiều những pha hành động gay cấn (như câu chuyện hứa hẹn) ngoài một vài những chi tiết hài hước.
  • Mặc dù một vài thay đổi so với nội dung truyện khiến bộ phim trở nên thú vị hơn như đã nói, bộ phim lại cắt đi rất nhiều những chi tiết cực kỳ quan trọng trong truyện như chi tiết về nguồn gốc của cha và mẹ Voldemort, hay như cuộc nói chuyện giữa Harry và Dumbledore về ý nghĩa và những Horcrux cần phải tìm. Mặc dù những chi tiết này những ai đối với những ai đã đọc truyện không thật sự quan trọng khi xem tập kế tiếp (như cách mà đạo diễn bộ phim giải thích – “bởi vì họ luôn có thể đọc lại từ những cuốn sách”1), tớ vẫn thấy rằng những chi tiết này đáng để đưa vào phim hơn là cảnh hoàn toàn không có trong truyện khi Harry đuổi Bellatrax và sau đó là ngôi nhà của Ron bị đốt cháy.
  • Mặc dù câu chuyện hứa hẹn có nhiều cảnh chiến đấu đẹp mắt và hoành tráng ở cuối phim, gần như cả bộ phim diễn ra một cách rất… “yên lặng” (trừ một cảnh rùng rợn duy nhất ở trong hồ). Cuộc chiến của đội quân Dumbledore ở cuối phim cũng bị lượt bỏ, và ngôi mộ của Dumbledore vốn được trông đợi sẽ rất đẹp cũng không thấy xuất hiện.
  • Đáng thất vọng nhất có lẽ là cách mà các đạo diễn của loạt phim tìm mọi cách để thay đổi tính cách và mối quan hệ của các nhân vật. Ví dụ, nhân vật Dumbledore trong phim vì một lý do nào đó được mô tả như một người “bề trên”, lạnh lùng – khác hẳn ấn tượng của một người có trái tim ấm áp trong truyện. Hay như việc tớ luôn có cảm giác đạo diễn luôn cố để “gán ghép” Harry và Hermione trong những cảnh “lãng mạn”, ngay cả khi mà tình cảm giữa Harry với Ginny hay Ron với Hermione đều đã trở thành chính thức. Không có gì ngạc nhiên khi hai diễn viên đóng vai Harry và Hermione là hai diễn viên được ưa thích nhất, nhưng cách mà các đạo diễn cố đưa hai nhân vật này như những “nhân vật chính” kiểu anh hùng với mỹ nhân truyền thống không khỏi khiến tớ khó chịu bởi nó đi ngược lại tinh thần của bộ truyện luôn đề cao tình bạn và tập thể chứ không phải bất kỳ cá nhân nào.

Tất nhiên, sẽ không có bộ phim nào có thể mô tả được những gì có trong truyện. Và từ góc nhìn đó, Harry Potter có lẽ là bộ phim thành công nhất trong số những tập phim đã ra của bộ truyện này.

  1. ‘Half-Blood Prince’ finds Potter crew closer to end http://www.cnn.com/2009/SHOWBIZ/Movies/07/13/potter.preview/ []

# ,

Đọc & Tham gia thảo luận (23 phản hồi)

Thứ hai, ngày 29 tháng 6 năm 2009

Vì sao ngừng sản xuất “Những người độc thân vui vẻ”

VietNamNet – Ngừng sản xuất “Những người độc thân vui vẻ”, vì sao?

Giữa văn hoá Trung Quốc và VN, ban đầu cứ nghĩ là có nhiều điểm tương đồng nhưng sau khi làm phim này mới thấy không phải như vậy. Ngôn ngữ, cách nói, cách cười của họ rất khác với mình.

Thà mua kịch bản của phương Tây, Việt hoá toàn bộ còn dễ hơn là Việt hoá từ một kịch bản của Trung Quốc.

Bộ phim Những người độc thân vui vẻ được biên tập lại từ kịch bản gốc của Trung Quốc. Tất nhiên, văn hóa Trung Quốc và văn hóa Việt Nam chắc chắn có nhiều điểm khác nhau; nhưng nói rằng biên tập kịch bản của phương Tây cho phù hợp với văn hóa Việt Nam còn dễ hơn biên tập một kịch bản của Trung Quốc nghe thật nực cười.

Nguyên nhân sâu xa có lẽ xuất phát từ những căng thẳng gần đây giữa Việt Nam và Trung Quốc.

# , ,

Đọc & Tham gia thảo luận

Thứ sáu, ngày 19 tháng 6 năm 2009

Cơ hội của báo in

“Báo in bỏ lỡ cơ hội trở thành báo mạng hàng đầu”

Trên thế giới, các ông trùm báo chí đang kết án báo in đã “tự giết mình” khi cho ra đời hàng loạt các phiên bản điện tử, khiến công chúng không bỏ tiền ra mua áo in nữa. Còn trong nước, nhà báo Dương Minh Việt lại cho rằng: Chỉ có câu chuyện báo in đã bỏ lỡ cơ hội trở thành báo mạng hàng đầu.

Hoàn toàn đồng ý với ý kiến cho rằng những tờ báo như Tuổi Trẻ hay Thanh Niên, với lượng bài viết chất lượng và phong phú từ trước đến nay, đúng ra hoàn toàn có thể trở thành nguồn thông tin mạng hàng đầu. Tất cả những gì họ cần làm là một sự định hướng.

Đáng tiếc, họ vốn không có nhiều lý do để làm như vậy, và việc những khó khăn gần đây của ngành báo chí quốc tế gần đây được đổ lỗi cho sự tồn tài của phiên bản điện tử miễn phí của các tờ báo lại khiến họ càng có thêm lý do để giữ nguyên vị trí hiện tại.

# , ,

Đọc & Tham gia thảo luận

Thứ năm, ngày 18 tháng 6 năm 2009

Tổng kết một chặng đường

My graduation photo

My graduation photo

Thứ 3 ngày 9 tháng 6 vừa qua đánh dấu một sự kiện quan trọng đối với bản thân tớ: lễ tốt nghiệp đại học.

Vẫn còn nhớ như in những ngày đầu tiên đặt chân xuống Calgary ngạc nhiên không tin khi được bảo rằng đã là 9h “tối” mặc dù mặt trời vẫn chiếu nắng. Vẫn còn nhớ những lần đầu tự mình mò mẫm các chuyên xe điện để đến trường hay chuyện đi chợ luôn có thói quen quy đổi giá tiền sang tiền Việt để rồi chẳng dám mua cái gì. Vẫn còn nhớ như in buổi sáng đầu tiên bước chân ra cửa đi bất ngờ khi lần đầu tiên thấy tuyết – trắng xóa tất cả mọi nơi. Vẫn còn nhớ những đêm thức trắng cùng 2 đứa bạn làm bài để kịp nộp sáng hôm sau. Vẫn còn nhớ như in một buổi chiều quyết định đi tìm việc làm thêm – mặc dù lần làm thử trước đó đã bị từ chối. Vẫn còn nhớ lần đầu tiên được sở hữu tên miền của riêng mình (nguoitapviet.info), hay cuốn sách đầu tiên đưa tớ đến một lĩnh vực rất mới: thiết kế web.

Và chắc chắn sẽ không bao giờ biến mất là những cảm xúc mùa thu tuyệt đẹp ở đây.

Chặng đường gần 5 năm là một quãng đường dài mà qua đó tớ đã học thêm được rất nhiều, nhưng có lẽ điều đáng nói hơn cả trong trường hợp của tớ là việc những gì tớ học từ bên ngoài và sách vở còn nhiều hơn so với những gì tớ có được từ những bài giảng. Bài viết này là những cảm nhận và kinh nghiệm mà tớ muốn chia sẽ về những năm du học ở đây.

# , ,

Đọc & Tham gia thảo luận (45 phản hồi)

Thứ hai, ngày 15 tháng 6 năm 2009

Lord Voldmort và Giáo Hoàng

Câu nói trong ngày trên tạp chí TIME hôm thứ 6 ngày 12/6/2009 có trích đăng lời của thư ký Giáo Hoàng Pope Jone Paul II về tác giả của một cuốn sách phóng đại về mức độ thân thiết của bà với Giáo Hoàng:

Đó là bí quyết của ông: luôn khiến cho tất cả những người xung quanh có cảm giác rằng họ có một mối quan hệ đặc biệt với ông.

Làm tớ liên tưởng đến Lord Voldemort.

# , ,

Đọc & Tham gia thảo luận

Thứ năm, ngày 4 tháng 6 năm 2009

Làm thế nào để tạo file mới?

Đọc bài viết Creating New Documents tổng hợp các hướng tiếp cận khác nhau của các hệ điều hành cho một vấn đề trong thiết kế tương tác là làm thế nào để tạo file mới:

Kể từ khi Apple giới thiệu máy tính Macintosh đã luôn có một khoản trống kỳ lạ trong cách mô phỏng môi trường làm việc. Hầu hết các hệ điều hành hiện nay cơ bản đều chia các hoạt động tương tác với file dữ liệu ra 2 tác vụ riêng biệt: quản lý file và biên tập chúng.

File được quản lý với trình tìm kiếm. Đối với Mac, đó là Finder1. Tuy nhiên, để biên tập nội dung file bạn phải sử dụng một ứng dụng riêng. Cách cơ bản để chuyển đổi giữa 2 tác vụ là mở và đóng một file.

Một vấn đề rất cơ bản đối với cách quản lý này là: làm thế nào để bạn tạo file mới? Một mặc, vì Finder được sử dụng để quản lý file, sẽ hợp lý để dùng Finder tạo ra file mới – ngay ở nơi mà bạn muốn. Mặt khác, mỗi ứng dụng đều có một định dạng file khác nhau và vì vậy Finder sẽ không thể tạo ra file mới.

Người dùng máy tính hiện nay đều quan với quan niệm “file” đồng nghĩa với phần mềm. Bạn muốn viết một văn bản thì rất “tự nhiên”, bản mở Word. Liệu đây có thật sự là một vấn đề? Hãy thử tưởng tượng một ví dụ ở ngoài thực tế: bạn muốn viết một lá thư gửi cho người bạn. Các bước:

  1. Bạn lấy một tờ giấy. Tất nhiên, giấy nào cũng có thể dùng để viết thư, nhưng có thể bạn muốn dùng một loại giấy dành riêng để viết thư mà bạn đã mua trước đó và bạn chọn nó.
  2. Sau khi viết xong, bạn bỏ vào bì thư.
  3. Vì bạn chưa ra bưu điện ngay, bạn cất lá thư vào một ngăn kệ.

Bây giờ, hãy thử so sánh nó với quá trình bạn muốn viết một lá thư trên máy tính:

  1. Bạn mở một chương trình soạn thảo văn bản. Có rất nhiều chương trình cho phép bạn soạn thảo văn bản, nhưng bạn quen và thích dùng Word để tạo ra một văn bản trông chuyên nghiệp.
  2. Bạn lưu văn bản đó lại.
  3. Bạn chọn một thư mục để lưu nó.

Theo tớ, vấn đề “tạo file mới” ở trên không thật sự tồn tại và nó xuất phát từ việc hiểu sai cách thức và ý muốn của người dùng. Nếu bạn đang nằm đọc sách trên giường và nảy ra ý định viết thư, liệu bạn có trông đợi rằng bạn sẽ có thể bỏ cuốn sách xuống và viết ngay ở trên giường? Thực tế là bạn thậm chí hoàn toàn không trông đợi sẽ có một tờ giấy ngay bên cạnh.

  1. còn ở Windows là Windows Explorer []

# , , ,

Đọc & Tham gia thảo luận (4 phản hồi)

Trang 3 / 87«12345»...Cũ nhất »