Thứ sáu, ngày 19 tháng 6 năm 2009

Cơ hội của báo in

“Báo in bỏ lỡ cơ hội trở thành báo mạng hàng đầu”

Trên thế giới, các ông trùm báo chí đang kết án báo in đã “tự giết mình” khi cho ra đời hàng loạt các phiên bản điện tử, khiến công chúng không bỏ tiền ra mua áo in nữa. Còn trong nước, nhà báo Dương Minh Việt lại cho rằng: Chỉ có câu chuyện báo in đã bỏ lỡ cơ hội trở thành báo mạng hàng đầu.

Hoàn toàn đồng ý với ý kiến cho rằng những tờ báo như Tuổi Trẻ hay Thanh Niên, với lượng bài viết chất lượng và phong phú từ trước đến nay, đúng ra hoàn toàn có thể trở thành nguồn thông tin mạng hàng đầu. Tất cả những gì họ cần làm là một sự định hướng.

Đáng tiếc, họ vốn không có nhiều lý do để làm như vậy, và việc những khó khăn gần đây của ngành báo chí quốc tế gần đây được đổ lỗi cho sự tồn tài của phiên bản điện tử miễn phí của các tờ báo lại khiến họ càng có thêm lý do để giữ nguyên vị trí hiện tại.

# , ,

Đọc & Tham gia thảo luận

Thứ năm, ngày 18 tháng 6 năm 2009

Tổng kết một chặng đường

My graduation photo

My graduation photo

Thứ 3 ngày 9 tháng 6 vừa qua đánh dấu một sự kiện quan trọng đối với bản thân tớ: lễ tốt nghiệp đại học.

Vẫn còn nhớ như in những ngày đầu tiên đặt chân xuống Calgary ngạc nhiên không tin khi được bảo rằng đã là 9h “tối” mặc dù mặt trời vẫn chiếu nắng. Vẫn còn nhớ những lần đầu tự mình mò mẫm các chuyên xe điện để đến trường hay chuyện đi chợ luôn có thói quen quy đổi giá tiền sang tiền Việt để rồi chẳng dám mua cái gì. Vẫn còn nhớ như in buổi sáng đầu tiên bước chân ra cửa đi bất ngờ khi lần đầu tiên thấy tuyết – trắng xóa tất cả mọi nơi. Vẫn còn nhớ những đêm thức trắng cùng 2 đứa bạn làm bài để kịp nộp sáng hôm sau. Vẫn còn nhớ như in một buổi chiều quyết định đi tìm việc làm thêm – mặc dù lần làm thử trước đó đã bị từ chối. Vẫn còn nhớ lần đầu tiên được sở hữu tên miền của riêng mình (nguoitapviet.info), hay cuốn sách đầu tiên đưa tớ đến một lĩnh vực rất mới: thiết kế web.

Và chắc chắn sẽ không bao giờ biến mất là những cảm xúc mùa thu tuyệt đẹp ở đây.

Chặng đường gần 5 năm là một quãng đường dài mà qua đó tớ đã học thêm được rất nhiều, nhưng có lẽ điều đáng nói hơn cả trong trường hợp của tớ là việc những gì tớ học từ bên ngoài và sách vở còn nhiều hơn so với những gì tớ có được từ những bài giảng. Bài viết này là những cảm nhận và kinh nghiệm mà tớ muốn chia sẽ về những năm du học ở đây.

# , ,

Đọc & Tham gia thảo luận (43 phản hồi)

Thứ hai, ngày 15 tháng 6 năm 2009

Lord Voldmort và Giáo Hoàng

Câu nói trong ngày trên tạp chí TIME hôm thứ 6 ngày 12/6/2009 có trích đăng lời của thư ký Giáo Hoàng Pope Jone Paul II về tác giả của một cuốn sách phóng đại về mức độ thân thiết của bà với Giáo Hoàng:

Đó là bí quyết của ông: luôn khiến cho tất cả những người xung quanh có cảm giác rằng họ có một mối quan hệ đặc biệt với ông.

Làm tớ liên tưởng đến Lord Voldemort.

# , ,

Đọc & Tham gia thảo luận

Thứ năm, ngày 4 tháng 6 năm 2009

Làm thế nào để tạo file mới?

Đọc bài viết Creating New Documents tổng hợp các hướng tiếp cận khác nhau của các hệ điều hành cho một vấn đề trong thiết kế tương tác là làm thế nào để tạo file mới:

Kể từ khi Apple giới thiệu máy tính Macintosh đã luôn có một khoản trống kỳ lạ trong cách mô phỏng môi trường làm việc. Hầu hết các hệ điều hành hiện nay cơ bản đều chia các hoạt động tương tác với file dữ liệu ra 2 tác vụ riêng biệt: quản lý file và biên tập chúng.

File được quản lý với trình tìm kiếm. Đối với Mac, đó là Finder1. Tuy nhiên, để biên tập nội dung file bạn phải sử dụng một ứng dụng riêng. Cách cơ bản để chuyển đổi giữa 2 tác vụ là mở và đóng một file.

Một vấn đề rất cơ bản đối với cách quản lý này là: làm thế nào để bạn tạo file mới? Một mặc, vì Finder được sử dụng để quản lý file, sẽ hợp lý để dùng Finder tạo ra file mới – ngay ở nơi mà bạn muốn. Mặt khác, mỗi ứng dụng đều có một định dạng file khác nhau và vì vậy Finder sẽ không thể tạo ra file mới.

Người dùng máy tính hiện nay đều quan với quan niệm “file” đồng nghĩa với phần mềm. Bạn muốn viết một văn bản thì rất “tự nhiên”, bản mở Word. Liệu đây có thật sự là một vấn đề? Hãy thử tưởng tượng một ví dụ ở ngoài thực tế: bạn muốn viết một lá thư gửi cho người bạn. Các bước:

  1. Bạn lấy một tờ giấy. Tất nhiên, giấy nào cũng có thể dùng để viết thư, nhưng có thể bạn muốn dùng một loại giấy dành riêng để viết thư mà bạn đã mua trước đó và bạn chọn nó.
  2. Sau khi viết xong, bạn bỏ vào bì thư.
  3. Vì bạn chưa ra bưu điện ngay, bạn cất lá thư vào một ngăn kệ.

Bây giờ, hãy thử so sánh nó với quá trình bạn muốn viết một lá thư trên máy tính:

  1. Bạn mở một chương trình soạn thảo văn bản. Có rất nhiều chương trình cho phép bạn soạn thảo văn bản, nhưng bạn quen và thích dùng Word để tạo ra một văn bản trông chuyên nghiệp.
  2. Bạn lưu văn bản đó lại.
  3. Bạn chọn một thư mục để lưu nó.

Theo tớ, vấn đề “tạo file mới” ở trên không thật sự tồn tại và nó xuất phát từ việc hiểu sai cách thức và ý muốn của người dùng. Nếu bạn đang nằm đọc sách trên giường và nảy ra ý định viết thư, liệu bạn có trông đợi rằng bạn sẽ có thể bỏ cuốn sách xuống và viết ngay ở trên giường? Thực tế là bạn thậm chí hoàn toàn không trông đợi sẽ có một tờ giấy ngay bên cạnh.

  1. còn ở Windows là Windows Explorer []

# , , ,

Đọc & Tham gia thảo luận (4 phản hồi)

Thứ ba, ngày 19 tháng 5 năm 2009

Đồng xu may mắn

Coin in a Fountain

Ném đồng xu vào bể nước là một trong những nghi thức được xem là sẽ đem những điều bạn mong muốn trở thành sự thật. Nhưng đáng tiếc thay, thường thì những điều mà bạn ước sẽ không trở thành sự thật ngay sau khi đồng xu chạm mặt nước và bạn thường sẽ quên về những điều mình ước ngay sau đó.

Bạn nắm giữ sức mạnh để tạo ra những sự kiện có thể thay đổi cuộc đời mình, tất cả chỉ cần bạn hành động và sẵn sàng. Chúng ta thường tự tưởng tượng những rào cản không có thật, hoặc là chúng có thật nhưng chỉ là vì bạn cố tình đặt nó giữa bạn và những điều mà bạn hướng đến. Hãy quên đi những rào cản đó và chỉ tập trung vào những mục tiêu của mình và bạn sẽ thành công.

Ném một đồng xu vào bể nước là một việc rất dễ. Bạn chỉ cần nghĩ về điều mình mong ước và ném nó vào bể nước. Hãy thử nghĩ về những bước của việc làm này – và đây không phải là một câu hỏi đánh đố: trước hết, bạn cần một điều ước, được biểu tượng bằng đồng xu. Hai, bạn tung nó vào bể nước được cho là sẽ biến điều ước của bạn thành sự thật. Nếu như không có bất kỳ rào cản nào ngăn cản đồng xu rơi vào bể nước, cũng sẽ chẳng có rào cản nào ngăn cản những điều ước của bạn trở thành sự thật.

Hôm qua ném $1 vào bể nước toàn những đồng 1 xu. Đứng sát bể, vậy mà đồng xu vẫn rơi đụng thành trước khi rơi vào bể.

#

Đọc & Tham gia thảo luận

Thứ hai, ngày 27 tháng 4 năm 2009

Đối diện với những gì bạn không biết

Bài viết của một bạn nữ làm IT, “I will continue my blogging no matter what you say about it“, có đoạn:

Có những người nhìn những người nhiệt huyết, đầy khát vọng năng lực như là một mối hiểm họa. Bạn không cần phải nghe những người đó. Liệu bạn có cần biết cách trồng cà phê để xây dựng một cơ sở bán cà phe? Liệu bạn có cần biết SQL để có thể nói về các trang web? Đừng quá lo lắng về những gì bạn không biết, bởi vì nó không quan trọng.

Có những người cho rằng nếu không biết thì đừng nói. Đó là sự “giấu” dốt rất không có ích nếu bạn muốn mở rộng kiến thức của mình. Có những người tự cho rằng mình biết, nhưng bản thân họ không có can đảm để nói lên những gì mình biết vì sợ rằng sẽ bị người khác chỉ ra rằng những gì mình biết là sai. So với những người dám đối diện với những gì mình không biết, những người này mới đáng bị chê trách.

“Đừng quá lo lắng về những gì bạn không biết”, bởi điều quan trọng hơn cả là cách bạn nhìn nhận về những gì mình không biết. Đó cũng chính là cách nhìn của tớ khi viết Người Tập Viết:

Weblog Người Tập Viết là nơi tớ viết về những gì tớ đọc và suy nghĩ, về những gì tớ nhìn và những gì tớ thấy, những gì tớ nghe và cảm nhận, những gì tớ biết và cả những gì tớ không biết.

Rất nhiều thứ tớ viết trên Người Tập Viết là những thứ tớ không biết, nhưng qua đó đến giờ tớ đã biết thêm được rất nhiều. Nếu như im lặng, liệu tớ sẽ học được những gì?

# ,

Đọc & Tham gia thảo luận (3 phản hồi)

Thứ hai, ngày 27 tháng 4 năm 2009

Lại nói về ngôn ngữ trên Twitter

Chị Hoa có bài Tweet hay không Tweet?, trong đó có đoạn đề cập đến vấn đề ngôn ngữ được sử dụng trên Twitter:

Do đó, khi một tờ báo nói “giới trẻ Việt Nam” (một cụm từ bị báo chí lạm dụng tới mức cứ nghe đến là sởn gai gà) khi tham gia vào Twitter thường dùng tiếng Anh vì họ cảm thấy khó khăn khi sử dụng tiếng Việt trong phạm vi giới hạn chỉ có 140 ký tự. Nói như vậy hóa ra “giới trẻ Việt Nam” nói giỏi tiếng Anh hơn tiếng Việt? Bởi vì diễn đạt trong vòng 140 ký tự đủ một ý, một chuyện, một ý tưởng, một bình luận, bằng ngôn ngữ mẹ đẻ đã là quá giỏi rồi, đừng nói tới ngôn ngữ mới chỉ quen biết tối đa là được 1/3 cuộc đời. Báo chí nhảm nhí! Xin lỗi các bạn, nhưng “hãy động não trước khi động bút” (mượn lại từ của các bạn nhé!).

Đánh trực tiếp. Nhưng nói vậy tức là bỏ qua một thực tế: chính vì tiếng Anh không hiểu rõ bằng tiếng Việt, khi viết không có lựa chọn nào khác là sử dụng cấu trúc đơn giản nhất có thể. Một câu tiếng Anh trên Twitter, dù sai hay thiếu, vẫn dễ bỏ qua hơn. Thà thấy người ta dùng tiếng Anh như vậy còn hơn là để “văn hoá Twitter” góp phần đẩy nhanh tốc độ hủy hoại ngôn ngữ tiếng Việt.

Tái bút: Tớ đang nhờ mẹ (dạy văn đại học) tìm xem thử liệu có tài liệu nghiên cứu nào thử thống kê xem độ dài trung bình của một câu tiếng Việt là bao nhiêu chữ hay không. Nếu không, có lẽ vài bữa nữa thi xong tranh thủ viết một chương trình nhỏ chạy thống kê để xem thế nào.

# ,

Đọc & Tham gia thảo luận (4 phản hồi)

Trang 3 / 87«12345»...Cũ nhất »