Thứ năm, ngày 16 tháng 7 năm 2009
Hôm qua đi xem bộ phim Harry Potter và Hoàng Tử Lai (”Harry Potter and the Half-Blood Prince”). Một vài cảm nhận về những gì được và chưa được (chú ý: đừng đọc tiếp nếu bạn chưa xem).
Những điểm được:
- Có thể nói đây là tập phim đẹp và chi tiết nhất từ trước đến nay. Tớ đặc biệt ấn tượng và thỏa mãn với cách đạo diễn mô tả cách mà Harry bước vào trí nhớ của Dumbledore – nó thể hiện sự tưởng tượng rất logic: những gì không quan trọng trong trí nhớ được thể hiện một cách thoáng qua như những làn khói.
- Các diễn viên trong phim, dù đã lớn hơn rất nhiều, vẫn tỏ ra phù hợp với bối cảnh phim. Harry Potter vẫn đẹp trai, trong khi Hermione (và cả Ginny) càng ngày càng trở nên xinh đẹp. Có lẽ việc các diễn viên chính đều tiếp tục đóng vai từ những tập phim trước đã góp một phần rất lớn gắn kết những tập phim này với nhau.
- Bộ phim có một vài thay đổi (một số chi tiết thậm chí không có ở trong truyện), ví dụ như sự phát triển tình cảm giữa Harry và Ginny trong phim dễ thương, tự nhiên và lãng mạn hơn rất nhiều so với trong truyện. Nhìn chung tất cả đều chấp nhận được, nếu không muốn nói khiến cho bộ phim trở nên thú vị hơn (khi mà dường như ai cũng đã thuộc lòng diễn tiến của truyện thì không có gì chán hơn nếu phim chi mô tả lại nguyên xi những gì trong truyện). Xem phim giống như việc bạn có một cái nhìn khác về cùng những chi tiết được mô tả trong truyện.
Và những điểm thất vọng:
- Bộ phim có lẽ sẽ rất nhàm chán nếu bạn chưa từng đọc qua truyện (mặc dù có lẽ chẳng có mấy người chưa từng đọc truyện này lại đi vào rạp xem). Cả bộ phim không có nhiều những pha hành động gay cấn (như câu chuyện hứa hẹn) ngoài một vài những chi tiết hài hước.
- Mặc dù một vài thay đổi so với nội dung truyện khiến bộ phim trở nên thú vị hơn như đã nói, bộ phim lại cắt đi rất nhiều những chi tiết cực kỳ quan trọng trong truyện như chi tiết về nguồn gốc của cha và mẹ Voldemort, hay như cuộc nói chuyện giữa Harry và Dumbledore về ý nghĩa và những Horcrux cần phải tìm. Mặc dù những chi tiết này những ai đối với những ai đã đọc truyện không thật sự quan trọng khi xem tập kế tiếp (như cách mà đạo diễn bộ phim giải thích – “bởi vì họ luôn có thể đọc lại từ những cuốn sách”), tớ vẫn thấy rằng những chi tiết này đáng để đưa vào phim hơn là cảnh hoàn toàn không có trong truyện khi Harry đuổi Bellatrax và sau đó là ngôi nhà của Ron bị đốt cháy.
- Mặc dù câu chuyện hứa hẹn có nhiều cảnh chiến đấu đẹp mắt và hoành tráng ở cuối phim, gần như cả bộ phim diễn ra một cách rất… “yên lặng” (trừ một cảnh rùng rợn duy nhất ở trong hồ). Cuộc chiến của đội quân Dumbledore ở cuối phim cũng bị lượt bỏ, và ngôi mộ của Dumbledore vốn được trông đợi sẽ rất đẹp cũng không thấy xuất hiện.
- Đáng thất vọng nhất có lẽ là cách mà các đạo diễn của loạt phim tìm mọi cách để thay đổi tính cách và mối quan hệ của các nhân vật. Ví dụ, nhân vật Dumbledore trong phim vì một lý do nào đó được mô tả như một người “bề trên”, lạnh lùng – khác hẳn ấn tượng của một người có trái tim ấm áp trong truyện. Hay như việc tớ luôn có cảm giác đạo diễn luôn cố để “gán ghép” Harry và Hermione trong những cảnh “lãng mạn”, ngay cả khi mà tình cảm giữa Harry với Ginny hay Ron với Hermione đều đã trở thành chính thức. Không có gì ngạc nhiên khi hai diễn viên đóng vai Harry và Hermione là hai diễn viên được ưa thích nhất, nhưng cách mà các đạo diễn cố đưa hai nhân vật này như những “nhân vật chính” kiểu anh hùng với mỹ nhân truyền thống không khỏi khiến tớ khó chịu bởi nó đi ngược lại tinh thần của bộ truyện luôn đề cao tình bạn và tập thể chứ không phải bất kỳ cá nhân nào.
Tất nhiên, sẽ không có bộ phim nào có thể mô tả được những gì có trong truyện. Và từ góc nhìn đó, Harry Potter có lẽ là bộ phim thành công nhất trong số những tập phim đã ra của bộ truyện này.
# Harry Potter, the half-blood prince
Đọc & Tham gia thảo luận (23 phản hồi)
Thứ tư, ngày 17 tháng 12 năm 2008

Có lẽ không có mấy bộ phim có được thành công như bộ phim của đài truyền hình Việt Nam Bỗng Dưng Muốn Khóc. Trong vài tháng được trình chiếu và cả một khoảng thời gian sau đó, cái tên “Bỗng dưng muốn khóc” dường như đã trở thành cụm từ cửa miệng. Nó xuất hiện mọi nơi – chat, Twitter, blog, báo chí – và thậm chí tớ còn bắt gặp nó bằng tiếng Anh (”Suddenly wanna cry”). Có lẽ không phải là nói quá khi cho rằng Bỗng Dưng Muốn Khóc là bộ phim Việt Nam đầu tiên làm được điều đó. Vậy điều gì đã làm nên thành công của bộ phim? Những dấu ấn của kịch bản những bộ phim Hàn Quốc là điều không thể chối cãi xuyên suốt bộ phim. Phải chăng những nhà làm phim Việt Nam đã tìm ra và áp dụng thành công “công thức phim Hàn” trong bối cảnh Việt Nam?
Lần đầu tiên trong suốt mấy năm xa nhà bị thôi thúc để tìm xem cho bằng được một bộ phim Việt Nam, tớ càng không thể tưởng tượng được rằng sẽ có một ngày mình sẽ viết một bài bình luận về một bộ phim bộ của Việt Nam. Nhưng hôm nay, lần đầu tiên tớ sẽ dành một bài viết như vậy để ghi nhận về một bộ phim Việt Nam mà theo tớ có thể sẽ đánh dấu một xu hướng mới của phim truyền hình Việt. Bài viết này hi vọng sẽ đánh dấu sự quay lại của blog Người Tập Viết sau hơn nửa năm im lặng.
# Bỗng Dưng Muốn Khóc
Đọc & Tham gia thảo luận (15 phản hồi)
Thứ bảy, ngày 5 tháng 4 năm 2008

Mới xem xong bộ phim Hong Gil Dong dài 24 tập vừa mới gây cơn sốt cho những ai hâm mộ phim Hàn Quốc quốc tế trên Internet đầu năm 2008. Đây có thể nói là lần đầu tiên mà một bộ phim Hàn Quốc đã gây tò mò cho cộng đồng mạng nhiều hơn là trong xã hội Hàn Quốc (các buổi chiếu của bộ phim này chưa bao giờ đứng được vào top 5) mà có lẽ một phần rất lớn có lẽ là nhờ những trang blog của người hâm mộ phim Hàn như DramaBean tường thuật lại từng tập phim mỗi ngày sau khi nó được chiếu – khiến cho những ai không hiểu tiếng Hàn và đang phải đợi phụ đề tiếng Anh cho từng tập phim phải “sốt ruột”. Tớ cũng là một trong số đó và đợi đến hôm nay khi mà phụ đề của phim gần như đã được hoàn tất thì mới tải về để xem hết một mạch.
# Hong Gil Dong, phim Hàn Quốc, điện ảnh
Đọc & Tham gia thảo luận (13 phản hồi)
Thứ ba, ngày 26 tháng 2 năm 2008

Không biết các bạn còn nhớ không – cách đây khoảng 6 hay 7 năm gì đó đài truyền hình Việt Nam có mua bản quyền để chiếu một bộ phim tư liệu dài 11 tiếng của Mỹ nói về chiến tranh Việt Nam dưới góc nhìn của người Mỹ. Vì nghĩ rằng đó là một bộ phim đã được làm từ rất lâu (1983) và khó có khả năng còn bày bán – trong khi tớ lại cũng chẳng biết tiêu đề chính thức của bộ phim tài liệu này là gì – nên từ khi sang đây tớ vẫn cất công đến mấy hiệu sách đĩa cũ với hi vọng sẽ vô tình gặp một bản của ai đó không cần bỏ đi để mình mua lại mà vẫn không có (nhưng lại mua được vài bộ có giá trị khác như WWII: Marines At War,…). Tình cờ tuần trước phát hiện ra một trang web có nói về bộ phim này, biết được tiêu đề của nó và lên Amazon tra – mới biết được là nó được hãng PBS phát hành lại dưới dạng DVD vào năm 2004 trong bộ 4 đĩa: Vietnam – A Television History (giá USD $80 + tiền vận chuyển quốc tế – bộ này chỉ có ở Amazon Mỹ). Đặt mua và hôm qua nó đến nơi, tối về mở ra xem ngay.
# chiến tranh, pbs, phim tài liệu, Vietnam
Đọc & Tham gia thảo luận (12 phản hồi)
Thứ tư, ngày 20 tháng 2 năm 2008
Vài bộ phim mà mới coi đoạn trailer đã muốn đi xem (nhấn vào hình để xem trailer trực tiếp – đòi hỏi bạn phải có đường truyền Internet nhanh nếu không muốn đợi).
Bạn cần phải cài QuickTime. Tải về miễn phí từ Apple.
The Forbidden Kingdom
Sự kết hợp của Jackie Chan và Jet Li, những màn võ thuật không tưởng với những kỹ xảo chỉ gặp trong phim chưởng, nhưng lần này có sự xuất hiện của “Tây” – Liệu một lần nữa họ có thành công trong việc đem võ thuật Trung Quốc đến với điện ảnh thế giới? Xem qua đoạn phim trailer thì câu trả lời có vẻ như là có

Ra mắt ngày 18/4/2008 (Mỹ).
Trang web chính thức: www.forbiddenkingdommovie.com
Đọc tiếp để xem các phim hay khác…
# iron man, kungfu panda, star trek, the forbidden kingdom, trailer, wall-e
Đọc & Tham gia thảo luận (7 phản hồi)