Thứ tư, ngày 15 tháng 4 năm 2009
Thách thức thật sự của người thầy
Đọc bài viết Chất lượng giáo dục = người lãnh đạo + cơ chế trên Tuần Việt Nam, thấy có đoạn chia sẽ của Giáo sư Văn Như Cương về “thương hiệu” của nhà trường:
“Đầu vào” cao mà đỗ 100% thì tuy rất mừng, nhưng đáng tự hào hơn là những trường tuyển sinh phải “lấy vét”, nhưng học sinh đỗ tốt nghiệp 50% (thực chất). Đó mới là những trường xứng đáng được khen thưởng, vì quan trọng là toàn bộ quá trình tổ chức dạy- học dẫn tới “đầu ra” thực chất.
Chợt nhớ đến một câu trả lời đọc được gần đây trong cuốn sách Computer Network: A Top-Down Approach1 của giáo sư và Simon S. Lam2:
Điều gì thách thức ông nhất trong nghề nghiệp của mình?
Điều thách thức tôi nhất với tư cách của một người thầy là để dạy và khơi dậy niềm đam mê ở mỗi sinh viên trong lớp của mình cũng như mỗi người làm luận án dưới sự dẫn dắt của mình, thay vì chỉ những người suất sắc. Những người thông minh vốn đã có đam mê chỉ cần một chút hướng dẫn, nhưng ngoài ra họ không giúp đỡ gì nhiều. Tôi thường học được nhiều điều từ chính những sinh viên này hơn là họ học được từ tôi. Dạy và khuyến khích những sinh viên bình thường [để họ đạt được những điều to lớn] mới là thách thức lớn nhất.
Bản thân tớ từ cấp 1 đến cấp 2 may mắn từng được học từ những người thầy “đặc biệt” như vậy và ảnh hưởng của họ đối với tớ rất lớn: mỗi người đã dẫn dắt niềm đam mê của tớ từng bộ môn này sang bộ môn khác ở mỗi cấp học (cấp 1 là môn văn, cấp 2 sang môn tự nhiên Vật Lý, và đến cuối cấp 2 lại nối lại sở thích với môn văn). Họ không phải là những người có nhiều tên tuổi, nhưng giờ đây nhìn lại, tớ thấy những người đó đều có một đặc điểm chung về đối tượng và quan niệm về vai trò của người thầy như ở 2 giáo sư trên. Lên đến cấp 3, tớ được học ở trường chuyên nhờ một phần tư điểm may mắn được “xét vớt”. Ở đó toàn là những thầy cô nổi tiếng của thành phố, quen được những bạn học xuất sắc vẫn luôn dẫn đầu. Môi trường “cạnh tranh” có lẽ đóng một phần quan trọng trong việc cùng tiến. Trường vẫn tự hào đào tạo ra những học sinh giỏi một cách đặc biệt, nhưng dường như ở đó thiếu vắn sự quan tâm của thầy cô đối với “số còn lại” như tớ. Niềm đam mê với môn Vật Lý vì vậy cũng chết dần, để chổ cho niềm say mê máy tính khơi dậy bởi một người thầy dạy Hóa ở trường PTTH Chuyên Lê Hồng Phong (HCM) trong một lần theo bố đi dự hội thảo.
Cuối những năm cấp III, đã từng có ý “chê” bố là đã dạy những lớp luyện thi quá “bình thường” mà mình cho là chẳng đáng. Giờ nhìn lại mới nhận ra được quan niệm của ba mẹ với tư cách là người thầy/cô trong việc dạy học còn có ý nghĩa hơn những người rất giỏi mà mình đã từng học qua. Có lẽ con số chưa đến 100 những học sinh từng qua lớp luyện thi của bố mà đậu đại học còn có ý nghĩa hơn nhiều so với con số 100% số học sinh đậu đại học đối với các thầy cô ở trường chuyên.
Chú thích trong bài:
- http://www.aw-bc.com/kurose-ross/ [↩]
- Giáo sư Simon S. Lam là người đứng đầu bộ môn khoa học máy tính ở đại học Texas, Austin ở Mỹ. Ông là người dẫn đầu một nhóm nghiên cứu sáng chế ra “secure socket” và tạo ra mô hình mẫu đầu tiên của nó có tên là “Secure Network Programming” – đạt giải ACM Software System năm 2004 [↩]



Hoàng ÁNh
Ngày 4/20/2009 lúc 11h06
Nhờ anh Tiên giới thiệu http://vngrammar.wordpress.com và http://www.123chiase.com tới mọi người! anh sẽ hiểu khi đọc bài này: Xem tâm sự của tác giả: Tại sao tốt như vậy mà lại miễn phí! http://vngrammar.wordpress.com/2009/03/06/taisaototmalaimienphi/
Chúc khỏe và tốt!
Thân ái!
Grammar!
kẹo bông
Ngày 4/30/2009 lúc 08h13
Thầy giáo là một từ gì đó khá xa vời khi tôi nhắc đến. Tôi kính trọng những người thầy chân chính, những người dạy bằng lương tâm chứ ko phải vì đồng tiền. Nhưng những người như vậy sao mà ít quá vậy và càng ngày tôi càng ghét nghề giáo viên.
storyteller Nguyễn
Ngày 5/20/2009 lúc 04h18
Trước kia thì bố khuyên nên theo nghề giáo, còn bây giờ thì ông cấm.
VE CHAI
Ngày 6/15/2009 lúc 21h20
Đi dạo một vòng thấy mục này là thực tế nhất hà..!! Viết một comment xem sao !Tiên bình luận nhiều nhiều về các vấn đề đang xảy ra quanh ta như thế này heg!
Ve Chai thấy câu này hay:“Thà viết đúng với những gì là bạn mà không có người đọc, còn hơn là viết cho mọi người nhưng không có phong cách riêng.”
tuan
Ngày 7/10/2009 lúc 22h39
ngoai xa hoi ai cung cho minh la so 1, nguoi khac hon thi GHEN TY, DO KY. tham chi anh nay DEP TRAI hon anh kia, chi nay XINH DEP hon chi kia cung DIEN CUONG, CAY CU, GHEN TY, DO KY. lam moi cach the hien ra ben ngoai la minh dang CAY. trong cuoc song hang ngay thi to mo cuoi che vao cong viec va gia dinh cua nguoi khac, ngoai xa hoi ai cung nhan minh la so 1 vao trong BENH VIEN TAM THAN thi khong ai nhan minh la so 1 ca, hay that day, hai huoc that day, hay nhin lai minh di, hay soi guong lai minh di, nguoi thi khong ra hon 1 con nguoi, xau nguoi xau ca net, toi khong hieu ho dang nghi cai quai gi the, tai sao khong tap trung vao cong viec cua minh , lo cho gia dinh cua minh di, lo ma di kiem tien di, toi khong hieu hang ngay ho AN cai gi, UONG cai gi ma sao ho lai KEM va NGU DOT den nhu vay, toi khong hieu lieu 10 nam, 20 nam, tham chi 50 nam nua lieu co KHA len duoc khong, cu song KEM va NGU DOT mai nhu the thi chet het di song lam gi cho phi doi, toi khong hieu NGUOI NUOC NGOAI ho co song nhu vay khong………….??
manleviet
Ngày 8/25/2009 lúc 23h01
storyteller Nguyễn & kẹo bông: bạn đừng ghét, hay đi vào nghề này, nhưng đừng đi con đường xấu.