Thứ năm, ngày 1 tháng 1 năm 2009

Thời Gian

The Persistence of Memory

Nếu bạn hỏi lý do tại sao Người Tập Viết không được cập nhật gì trong nửa cuối năm vừa qua thì câu trả lời khá đơn giản là vì Thời Gian. Khi mà mỗi ngày chỉ có khoảng hơn 1 tiếng ngồi trước máy tính thì dành thời gian để viết blog trở thành một điều “xa xỉ” đối với dân máy tính. Thôi thì lấy chính nó làm điểm bắt đầu bài viết đầu năm…

Trong một thời gian dài, con người đã nhìn nhận một cách sai lầm rằng thời gian là tuyệt đối. Einstein đã chứng minh bằng thuyết khoa học của mình rằng Thời Gian không phải là một khái niệm tuyệt đối. Nhưng ngay cả vậy, trong góc nhìn hàng ngày của những sinh vật nhỏ nhoi trên hành tinh này, nó vẫn được xem là thứ duy nhất tuyệt đối. Đó không phải là điều duy nhất mà chúng ta nhìn nhận sai về thời gian. Người ta nói thời gian có sức mạnh kỳ diệu có thể xoá mòn và làm thay đổi mọi thứ. Không phải không có hàm ý gì khi chúng ta vẫn nói Thời gian thay đổi thì con người cũng phải thay đổi theo…

Time does not change us. It just unfolds us. (Max Frisch)

“Thời gian không làm thay đổi chúng ta. Nó giúp chúng ta nhìn thấy được chính con người của mình.” Chúng ta đỗ lỗi cho Thời Gian về tất cả những thay đổi khiến chúng ta phật ý, đặc biệt là khi đối tượng của sự thay đổi là Lòng Người. Và có lẽ không có gì đáng buồn hơn khi nghĩ rằng lòng người thay đổi theo thời gian. Nhưng lòng người không thay đổi theo thời gian. Chúng ta đơn giản chỉ không nhận ra được rằng những gì mà chúng ta cho là “sự thay đổi” thực ra đều là những gì đã có sẵn mà chúng ta đã không nhìn ra. Thời gian chỉ giúp bộc lộ những giá trị đó ra bên ngoài. Bạn không tin? Người ta nói tình yêu chân thực sẽ không bao giờ bị thời gian xoá mờ hay làm thay đổi cũng là vì một lý do tương tự.

Trong một câu chuyện với một người bạn thân, tớ đặt ra câu hỏi – vài ba chục năm sau, nếu nhìn lại khoảng thời gian này, chúng ta sẽ nhìn nhận nó như thế nào nhỉ? Liệu chúng ta sẽ cười thầm về những khó khăn mà ở thời điểm hiện tại chúng ta cho rằng thật khó để vượt qua? Liệu chúng ta sẽ nhìn ra được những gì mà chúng ta mà giờ đây vẫn còn chưa hiểu về bản thân?

Quyết định tạm ngừng một học kỳ dẫu khiến kế hoạch tốt nghiệp phải dời lại thêm một năm (6/09) nhưng điều đó chẳng làm tớ tiếc mà ngược lại nhờ có “khoảng dừng” đó tớ đã học và suy ngẫm được nhiều điều về bản thân cũng như những mối quan hệ xung quanh. Nếu định nghĩa sự “trưởng thành” là sự chuyển biến trong suy nghĩ và nhận thức, có lẽ năm 2008 đánh dấu bước chuyển biến đó trong tớ.

Time is like the wind, it lifts the light and leaves the heavy.  (Doménico Cieri Estrada)

“Thời gian như những ngọn gió – nó cuốn theo những gì nhẹ và để lại những thứ nặng nề lại đằng sau”. Đó cũng là điều mà tớ hi vọng trước thềm năm mới.

[[812]]

Phân mục Chung chung
Chủ đề bài viết gồm ,

Phản hồi về bài viết

Chú ý: Bạn có thể dụng định dạng @ + tên + ':' để trả lời cho người khác tham gia trong phần thảo luận (người đó sẽ nhận được thông báo bằng email về phản hồi của bạn). Ví dụ, nếu Nguyen A có tham gia trong cuộc thảo luận và bạn muốn trả lời cho ý của A, bạn có thể dùng "@Nguyen A: nội dung".