Olympic 2008 và sự kiện Lê Minh Phiếu

Sự kiện rước đuốc của Thế vận hội Olympic 2008 của Trung Quốc có lẽ sẽ đi vào lịch sử như là hành trình rước đuốc đầy tai tiếng nhất trong lịch sử, mặc cho những nổ lực của Trung Quốc muốn được thế giới nhìn mình bằng con mắt khác. Trong khi bản thân họ khi bắt gặp sự phản đối ra mặt của chính quyền ở một vài nơi mà ngọn đuốc đi qua (về sự kiện Tibet và vấn đề nhân quyền) đã lên tiếng chỉ trích và cho rằng đó là những hành động “chính trị hoá tinh thần thể thao”, Trung Quốc đã tự mình đã sử dụng sự kiện này cho những mục đích chính trị của riêng mình. Hành động đó đã được “vạch mặt”, rất đáng tiếc không phải bởi nhà nước Việt Nam, mà là bởi một cá nhân trong số những người rước đuốc ở Việt Nam. Lê Minh Phiếu, một sinh viên Việt Nam du học ở Pháp được chọn là một trong những người được rước ngọn đuốc này ở Việt Nam ngày 29/4 vừa qua, đã bày tỏ quan điểm của mình phản đối ý đồ của Trung Quốc qua một bức thư gửi đến chủ tịch uỷ ban Olympic Quốc Tế.
Dù hơi muộn, vẫn muốn gửi tin đến các bạn rằng ngày 28/4/2008 vừa qua, phía Trung Quốc đã chính thức sửa lại bản đồ rước đuốc của mình trên trang web chính thức của uỷ ban Olympic Quốc Tế…
Tổng kết ý nghĩa của sự kiện này, Dương Danh Huy trên trang Minh Biện có viết:
Đây là một thiệt hại lớn cho Trung Quốc.
- Thứ nhất, phải xuống nước về một tuyên bố về ranh giới lãnh thổ, dù chỉ trong một trường hợp đặc biệt, là một sự mất mặt cho Trung Quốc.
- Thứ nhì, đó là một sự công nhận là Trung Quốc đã chính trị hoá Olympic.
- Thứ ba, quan trọng nhất cho Việt Nam, đó là một sự công nhận của Trung Quốc (hay một sự công nhận của Hội Đồng Olympic Quốc Tế và một sự chấp nhận của Trung Quốc) là Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông là lãnh thổ và biển bị tranh chấp (disputed territories). Xưa nay, Trung Quốc luôn phủ nhận là Hoàng Sa là lãnh thổ và biển bị tranh chấp.
Phía Trung Quốc sau đó đã có một cách hành xử rất không đẹp, đã cố tình loại không để cho Lê Minh Phiếu được rước đuốc sau khi biết anh là người gửi lá thư trên. Nhưng như một phản hồi của một bạn đọc trên BBC Việt Nam:
Lê minh Phiếu có được cầm ngọn đuốc hay không chẳng quan trọng bỡi vì trước đó Anh đã thắp lên ngọn đuốc”Ái Quốc” và nó sẽ cháy mãi trong lòng dân Việt.
Quả thật, hành động của Lê Minh Phiếu đã thật sự thể hiện được quan điểm của giới trẻ Việt Nam. Một vài nhìn nhận của tớ về sự kiện này:
- Thật ra tớ không quá thất vọng về cách mà nhà nước đã cố tình im lặng trước những hành động lấn tới có dụng ý của Trung Quốc bởi có lẽ đằng sau nó còn có nhiều lý do phức tạp về quan hệ kinh tế, chính trị. Điều mà tớ thất vọng là cách báo chí Việt Nam cũng “ngậm miệng”, không có lấy một lời về những gì đang xảy ra. Chắc hẳn không phải vì họ không biết gì về những gì đã được cộng đồng blog đề cập khá chi tiết?
- Hành động rất thông minh của Lê Minh Phiếu có thể được xem là một ví dụ điển hình về cách mà thế hệ trẻ Việt Nam chúng ta có thể bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề của đất nước. So với việc biểu tình phản đối cách đây không lâu, hành động của Lê Minh Phiếu tuy đơn giản những thể hiện rõ ràng và hiệu quả quan điểm của mình. Sẽ không phải là không có cơ sở để nói rằng việc Trung Quốc phải nhượng bộ có một phần không nhỏ từ ảnh hưởng của lá thư của Lê Minh Phiếu.
- Với những gì đã xảy ra, có thể khẳng định một điều rằng bạn không nên trông đợi quá nhiều vào Olympic 2008. Thật sự là như vậy.
Cuối cùng, xin được trích lại lá thư của Lê Minh Phiếu gửi đến chủ tịch uỷ ban Olympic Quốc tế mà tớ cho là rất hay và rất đáng đọc:Về việc: Đề nghị phi chính trị hóa Olympic Bắc Kinh 2008
Kính thưa Ngài Chủ tịch,
Trước hết, tôi rất vui mừng và vinh dự thông báo với Ngài rằng, tôi sẽ là một trong số 60 người Việt Nam sẽ rước ngọn đuốc Olympic Bắc Kinh 2008 đi qua Thành phố Hồ Chí Minh vào ngày 29 tháng 4 năm 2008 sắp tới.
Thưa Ngài, khi được biết tôi đã được chọn để cầm ngọn đuốc Olympic - biểu trưng cho tinh thần thượng võ, cho hòa bình và đoàn kết giữa các dân tộc trên toàn thế giới - lần đầu tiên qua Việt Nam, tôi đã rất vui mừng và tự hào. Thế nhưng, sau khi xem kỹ các bản đồ rước đuốc trên trang web chính thức của Olympic 2008, tôi nhận thấy rằng ngọn đuốc mà tôi sẽ rước không còn là ngọn đuốc của một Olympic trong sáng, mà đã bị chính trị hóa bởi Ban Tổ chức Olympic Bắc Kinh 2008.
Trong quá trình phát triển của lịch sử, Việt Nam đã xác lập chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa. Khi đất nước Việt Nam bị chia cắt làm hai miền bởi vĩ tuyến 17 theo Hiệp định Giơ-ne-vơ năm 1954, vì quần đảo này nằm ở phía Nam của vĩ tuyến 17 nên thuộc miền Nam Việt Nam và sau đó thuộc chủ quyền của Nhà nước Việt Nam Cộng hòa. Sau khi thống nhất đất nước vào năm 1975, theo nguyên tắc kế thừa của các Nhà nước trong luật quốc tế, Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam có toàn chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa.
Thế nhưng, vào năm 1974, Trung Quốc đã mang quân đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa. Toàn bộ lực lượng quân đội của Việt Nam Cộng hòa canh giữ quần đảo này đã bị quân đội Trung Quốc giết sạch. Kể từ đó đến nay, Nhà nước Việt Nam Cộng hòa và sau đó là Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam luôn luôn yêu cầu Trung Quốc trao trả quần đảo Hoàng Sa lại cho Việt Nam.
Thế nhưng, Trung Quốc chẳng những ngang nhiên không trao trả lại Hoàng Sa cho Việt Nam, mà càng ngày càng có những hành động thách thức chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo này. Trung Quốc đã xây dựng sân bay trên quần đảo Hoàng Sa, mở tuyến du lịch đến quần đảo và mới đây thành lập thành phố Tam Sa để quản lý quần đảo này. Trung Quốc càng ngày càng có nhiều biện pháp để chứng tỏ rằng họ có chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa - một quần đảo mà họ đã xâm lược của Việt Nam kể từ năm 1974.
Và ngay cả trong lần đăng cai tổ chức Olympic và Paralympic vào năm 2008 này, Trung Quốc cũng không bỏ lỡ cơ hội để chính trị hóa Olympic và Paralympic, lợi dụng việc đăng cai Olympic và Paralympic để, thông qua trang web chính thức của Olympic Bắc Kinh 2008, đánh lừa với thế giới rằng họ có chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa - một quần đảo mà Trung Quốc xâm chiếm của Việt Nam từ năm 1974. Tôi xin chứng minh với Ngài bằng những dẫn chứng sau:
1. Trên bản đồ rước đuốc Olympic (Phụ lục 1 kèm theo thư này) và bản đồ rước đuốc Paralympic (Phụ lục 2 kèm theo thư này), quần đảo Hoàng Sa được cố tình thể hiện như một phần lãnh thổ của Trung Quốc. Nhìn vào bản đồ có thể thấy tất cả các tỉnh, khu vực và thành phố của Trung Quốc được thể hiện bằng sắc màu chuyển dần từ tối sang sáng theo chiều từ trên xuống dưới. Các hòn đảo trong quần đảo Hoàng Sa (được cố tình phóng to lên trong hình chữ nhật) cũng được thể hiện với kỹ thuật màu sắc như vậy. Thế nhưng các lãnh thổ khác không thuộc chủ quyền của Trung Quốc không dùng kỹ thuật thể hiện màu sắc tương tự như thế.
Trên thế giới có hàng nghìn hòn đảo và chúng chỉ được thể hiện bởi những dấu chấm nhỏ trên những bản đồ có tỷ lệ xích như vậy. Trên hai bản đồ này có nhiều hòn đảo thậm chí không được thể hiện bằng dấu chấm. Vì vậy, không có một lý do phi chính trị nào có thể được tìm thấy để giải thích tại sao chỉ có duy nhất quần đảo Hoàng Sa được vẽ với tỷ lệ xích lớn hơn tỷ lệ xích của bản đồ và được phóng to trong hình chữ nhật như vậy.
2. Trong bản đồ vẽ cụ thể hành trình cụ thể của ngọn đuốc Olympic trong lãnh thổ Trung Quốc (Phụ lục 3 đính kèm lá thư này), quần đảo Hoàng Sa cũng được phóng lớn lên một cách không thể biện minh được và chỉ có duy nhất các hòn đảo thuộc quần đảo này trong số tất cả các đảo tồn tại trên toàn thế giới được phóng lớn lên như vậy. Quần đảo Hoàng Sa được vẽ với tỉ lệ xích lớn hơn tỷ lệ xích của tất cả các nơi khác và được để trong khung hình chữ nhật. Khung hình chữ nhật này, khi được nhấp chuột vào lại được phóng lớn hơn nữa, chứa đựng bản đồ của quần đảo Hoàng Sa và dòng chữ “South China Sea Islands”.
Nếu như Ban Tổ chức Olympic Bắc Kinh 2008 không muốn chính trị hóa Olympic và Paralympic, không muốn lợi dụng trang web chính thức của Olympic Bắc Kinh 2008 để ám thị với thế giới rằng Trung Quốc có chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa, thì tại sao bản đồ rước đuốc Olympic lại có những thể hiện như vừa nêu trên ?
Theo quy tắc thứ 51 có tựa đề « Quảng cáo, Thể hiện, Tuyên truyền » của Hiến chương Olympic có hiệu lực kể từ ngày 07 tháng 7 năm 2007, “Không có bất kỳ hình thức thể hiện hay tuyên truyền về chính trị, tôn giáo hay chủng tộc nào được phép trong một nơi, một vị trí (site) hay địa điểm khác của Olympic”
Trong một phát biểu của Ngài trên đài phát thanh France 24, Ngài cũng đã viện dẫn quy tắc trên và cho rằng, bất cứ vận động viên nào lợi dụng Olympic Bắc Kinh để làm diễn đàn chính trị sẽ bị trừng phạt.
Trong cuộc họp báo với Ngoại trưởng Anh Margaret Beckett vào ngày 18/5/2007, Ngoại trưởng Trung Quốc cũng chỉ trích việc chính trị hóa Olympic Bắc Kinh 2008.
Như vậy, việc phi chính trị hóa Olympic chẳng những được Hiến chương Olympic ghi nhận, mà cũng được viện dẫn bởi Ngài - người đứng đầu của Ủy ban Olympic Quốc tế, và Ngoại trưởng Trung Quốc.
Thế nhưng, nghĩa vụ phi chính trị hóa Olympic không thể loại trừ Ban Tổ chức Olympic Bắc Kinh 2008. Vì vậy, việc Ban Tổ chức Olympic dùng website của mình để chính trị hóa, để tuyên truyền cho những mục đích chính trị như đã phân tích trên đây là trái với tinh thần thể thao Olympic, trái với tinh thần mà Ngài và Ngoại trưởng Trung Quốc đã phát biểu trên các phương tiện thông tin đại chúng và đặc biệt là đã vi phạm những quy định của Hiến chương Olympic.
Theo quy định tại quy tắc 2 của Hiến chương Olympic (Nhiệm vụ và vai trò của Ủy ban Olympic Quốc tế) và quy tắc 36. 3 (thành phần của Cơ quan Điều hành của Ban Tổ chức Olympic), Ủy ban Olympic Quốc tế mà người đứng đầu là Ngài phải chịu một phần trách nhiệm liên quan đến việc chính trị hóa trên.
Vì thế, bằng thư này, tôi đề nghị Ngài phải có những biện pháp can thiệp nhằm chấm dứt sự chính trị hóa nói trên, bằng việc đề nghị Ban Tổ chức Olympic Bắc Kinh 2008 thực hiện những biện pháp cụ thể bao gồm, nhưng không giới hạn, biện pháp sau :
- Xóa các nét hình họa nhằm ám thị về chủ quyền của Trung Quốc đối với quần đảo Hoàng Sa trên tất cả các bản đồ đăng trên trang web chính thức của Ban Tổ chức Olympic Bắc Kinh 2008.
Với thiện chí của mình, tôi tin rằng, việc thực hiện đề nghị trên của tôi là một dấu hiệu rõ ràng về thái độ phi chính trị hóa một cách thực sự của Ủy ban Olympic Quốc tế, của Ban Tổ chức Olympic Bắc Kinh và của Chính phủ Trung Quốc. Ngược lại, chừng nào trên Bản đồ Rước đuốc Olympic Bắc Kinh 2008 và Bản đồ Rước đuốc Paralympic còn có những dấu hiệu chính trị hóa như đã nêu trên thì chừng đó, những quy tắc của Hiến chương Olympic còn bị vi phạm và tất cả những lời kêu gọi phi chính trị hóa trong tình hình chính trị đầy sóng gió cho Olympic Bắc Kinh như hiện nay sẽ không thể nào đủ sức thuyết phục.
Vì sự minh bạch, tôi xin phép được thông báo với Ngài rằng lá thư này sẽ được sao chép và cùng chuyển cho các cơ quan truyền thông trên thế giới và công bố trước công chúng. Xin Ngài lưu ý rằng không chỉ tôi, mà còn các phương tiện thông tin đại chúng và công chúng đang theo dõi trả lời và phản ứng của Ngài. Tôi cũng xin khẳng định rằng tất cả những gì được viết trong lá thư này là thể hiện quan điểm của riêng cá nhân tôi, không thể hiện quan điểm của bất cứ cá nhân, cơ quan, tổ chức hay chính phủ nào của bất cứ quốc gia nào.
Trong khi chờ đợi sự hồi âm và hành động của Ngài, tôi xin gửi đến Ngài những lời chào trân trọng.
Lê Minh Phiếu
Bài hát trong ngày
Living Life - Kathy McCarty
Bài hát nằm trong album nhạc phim của bộ phim “Before Sunset”:
Username: nguoitapviet.info & Password: music
I can’t help being restless
When everything’s so tasteless
Các bạn có thể xem lời nhạc trong phần cảm nhận.


Viet Nam
United States
Canada
Japan







minhvn
Viet Nam
đến từ
"Lê minh Phiếu có được cầm ngọn đuốc hay không chẳng quan trọng bỡi vì trước đó Anh đã thắp lên ngọn đuốc”Ái Quốc” và nó sẽ cháy mãi trong lòng dân Việt."
Những gì mình muốn đọng lại chỉ dừng có vậy!
Chúng ta còn quá nhỏ bé, dân Việt mình vẫn còn khó khăn.. Dù xúc động đi mấy khi nhắc lại chuyện tổ quốc bị xâm lăng, nhưng điều mà mình biết mình có thể làm được bây giờ là ngồi yên và tiếp tục công việc.. Sẽ đến một lúc nào đó ngọn lửa trong mình sẽ bùng cháy, nhưng sẽ không phải một mình mình, mà cả một dân tộc. Mong rằng điều đó sẽ đến sớm..
Cảm ơn vì đã đọc dòng phản hồi này.