Suy nghĩ về ý nghĩa của VINASAT I
Tối hôm qua dù vẫn chưa ôn thi xong vẫn dành thời gian để viết một bài ngắn về sự kiện vệ tinh VINASAT I được phóng thành công và Việt Nam lần đầu tiên có một vệ tinh riêng của mình. Hôm nay thi xong đọc lại các phản hồi và từ một vài blog khác, có vẻ như phản ứng về sự kiện này có phần hơi tiêu cực. Trích dẫn bài trên blog Dong A (chẳng biết là Đông Á hay là gì nữa):
Chữ “vệ tinh của Việt Nam” cần phải được hiểu rằng vệ tinh này không phải là do Việt Nam chế tạo, mà là do Việt Nam dùng tiền mua từ khâu chế tạo đến việc đưa lên quỹ đạo. Việt Nam chỉ có mỗi một việc là bỏ tiền và tiếp nhận quy trình sử dụng. Việc vệ tinh phóng thành công hay không thành công, chẳng phụ thuộc gì vào sức lực của Việt Nam, lại càng chẳng liên quan gì đến văn hóa và truyền thống Việt Nam.
[…]
Dối mình lừa người phải chăng là nét văn hóa bất biến của Việt Nam?
Blog của CEO FPT Trương Đình Anh cũng có những ý kiến tương tự nhưng xét về góc độ kinh doanh:
Nếu ai đó đưa cho tôi 300 triệu US$ để phủ sóng vệ tinh toàn Việt Nam, có nên phóng vệ tinh chăng? Tôi sẽ trả lời ngay là dứt khoát không!
Để có 680 Mbps mỗi chiều phù khắp Việt Nam, tôi sẽ thuê ngay vệ tinh của Thaicom do cựu thủ tướng Thái Lan Thaksin sáng lập. Giá bán không mặc cả là 1,000 US$/Mbps/một chiều/tháng, tôi sẽ trả 680 Mbps x 2 chiều x 1,000 US$ = 1,360,000 US$ mỗi tháng. Còn 300 triệu US$, số tiền to quá, sao không gửi tiết kiệm 12%/năm nhỉ? Mỗi tháng cũng được 3 triệu US$, thuê vệ tinh rồi cũng còn dư những hơn cả triệu US$ lận, biết tiêu gì đây?
Từ những phản hồi và qua những bài viết tranh luận trên, có thể thấy một vài luận điểm được sử dụng:
- VINASAT là do người khác làm, người khác phóng. Nó chẳng có gì để đáng tự hào cả.
- VINASAT là một ví dụ kiểu “nhà nghèo mà xài sang” - nói cách khác là một cách “khoe mã”
Theo tớ, cả hai luận điểm này đều cực kỳ kém thuyết phục và tớ sẽ giải thích thêm trong bài viết.
Nên tự hào hay không?
Luận điểm thứ nhất có thể diễn dịch lại là - nếu bạn không tự làm ra nó, bạn chẳng nên tự hào về nó.
Vậy bạn mua cái xe ô tô mới - bạn có tự hào về nó không? Hay từ góc nhìn của người lập trình, phần mềm bạn viết ra sử dụng một phần do người khác viết ra (bạn viết ra những tính năng riêng của bạn dựa trên nó - cũng giống như chúng ta mua vệ tinh để tạo ra thêm những giá trị khác) thì bạn có nên tự hào về cái phần mềm mà bạn viết không? FPT viết phần mềm sử dụng nền tảng .NET của Microsoft, liệu FPT có nên tự hào về nó?1 Theo tớ đây là một kiểu suy nghĩ rất cũ và cứng nhắc, không còn phù hợp với xu thế hiện nay.
Nhà nghèo sài sang?
Luận điểm thứ hai của anh Trương Đình Anh tuy thuyết phục về mặt tính toán nhưng cũng không hẳn là hợp lý. Nó làm tớ nhớ đến câu chuyện của nhà tớ thời điểm cách đây gần 15 năm. Hồi đó nhà vẫn còn nghèo nhưng ba mẹ đã quyết định mua một cái tivi màu. Mặc dù đó chỉ là một cái ti vi cũ nhỏ xíu sử dụng ăn-ten cần (hình như là của Liên Xô) nhưng ở thời điểm đó tớ vẫn nhớ cái ấn tượng là đối với nhà, đó là một thứ có vẻ hơi “xa xỉ”. Nếu ba mẹ không mua, tớ tối tối vẫn có thể chạy sang nhà hàng xóm xem ké. Liệu đó có là một quyết định đúng đắn? Về mặt hiệu quả kinh tế, có lẽ là không như cách mà anh Anh nói. Nhưng xét về giá trị tinh thần - nó quả thật tạo ra một sự khác biệt lớn. Nó đem lại những giây phút giải trí cùng nhau trong gia đình. Nó cũng đem lại cảm giác tự hào, không phải chầu chực mỗi tối để xem ké nhà người khác. Giờ đây nhà đã có không chỉ một cái ti vi.
Tự hỏi nếu hồi đó không mua cái ti vi đó thì liệu mọi thứ có thể đã khác đi?
Giờ đây thử ngồi ngẫm nghĩ lại từ cuộc thảo luận bên blog của CEO Trương Đình Anh:
- Liệu chúng ta có sài sang quá khả năng của mình? Nếu so sánh với việc FPT bỏ ra 3 triệu USD mua lại bản quyền của MU Online thì cái giá 300 triệu USD để có được một vệ tinh riêng có giá trị và ý nghĩa hơn con số 100 lần rất nhiều.
- Phải chăng cái gọi là “an ninh quốc phòng” chỉ là những giá trị ảo? Như cách của lập luận của CEO T.Đ.A. trong bài viết kế tiếp, là “Liệu vệ tinh của chúng ta do Hãng Mỹ sản xuất có back-door hay một cái gì đó tương tự không?”. Theo tớ, dù đó là một khả năng có thật thì vẫn không thể phủ nhận giá trị nâng cao an ninh quốc phòng mà vệ tinh VINASAT I mang lại. Bản thân việc chúng ta được sở hữu độc lập và không bị lệ thuộc vào nước khác đã thể hiện điều đó. Cũng giống như việc chúng ta có khả năng độc lập về lương thực đã giúp chúng ta tự tin hơn, trong khi những ngước phải nhập khẩu gạo đang lo sốt vó trước viễn cảnh không có đủ gạo để mà nhập cho dù họ có tiền.
Đọc và nhận thấy có rất nhiều những phản hồi có cùng quan điểm với tớ. Và mặc dù khâm phục CEO T.Đ.A đã dám đứng ra bảo vệ những ý kiến của mình, tớ vẫn cho rằng những lập luận ở đó có một phần không nhỏ bị ảnh hưởng “ức chế” bởi việc FPT đã “thua” trong cuộc cạnh tranh với VNPT2.
Điều gì đã gây ra sự phản cảm?
Có lẽ, nhưng ý kiến mang góc nhìn có phần “tiêu cực” như vậy xuất phát từ cách đưa tin rất ư là phản cảm của VietnamNet. Thay vì đưa tin, VietnamNet đã quá lộ liễu biến mình thành một bộ máy tuyên truyền. Từ góc nhìn của tớ, việc tuyên truyền không có gì là sai và VietnamNet hoàn toàn có quyền sử dụng sự kiện này để khuếch trương vị thế của mình khi mà họ dành được quyền độc quyền đưa tin về nó. Tuy nhiên, muốn tuyên truyền thành công thì phải khéo, đừng để người xem có cái cảm giác là họ đang bị tuyên truyền, đừng để họ thấy là mình đang cố tình tự quảng cáo cho mình. VietnamNet đã không làm được điều đó, và hậu quả là dẫn đến những phản cảm từ phía những người dân theo dõi sự kiện này:
VietNamNet - Video: Ngày lịch sử Việt Nam chinh phục không gian
Đây là cách đặt tiêu đề cho một mẩu tin về sự kiện này ngày hôm qua - ít giờ sau khi vệ tinh được phóng thành công. Với cách dùng từ theo kiểu tuyên truyền thiếu đầu óc, làm như mọi người đều “mê mụi” giống như mình như vậy thì thật không quá khó để giải thích tại sao cộng đồng blog Việt, đặc biệt là những người biết suy nghĩ và có lập luận riêng, lại không có ý phản cảm về sự kiện này.
Ghi Chép của tớ là một ví dụ về suy nghĩ bộc phát sau ngay sau khi đọc tiêu đề đó: Có thể khẳng định: VietnamNet là tờ báo lá cải, ăn theo nhất trong các tờ báo ở Việt Nam. Không thấy một tờ báo nào có cách đặt tiêu đề “ăn theo” một cách không biết ngượng như vậy. Những gì mà VietnamNet ghi nhận qua những sự kiện gần đây cho thấy một điều - gió theo chiều nào họ viết bài theo chiều đó.
Lời kết về sự kiện VINASAT I
Những giá trị mà vệ tinh VINASAT I mang lại là thật, nhưng cách mà VietnamNet nói về nó khiến cho người khác có cảm tưởng như đó chỉ là những lời hoa mỹ để quảng cáo. Bỏ qua sự “trơ trẽn” của VietnamNet, cần phải thẳng thắng thừa nhận rằng VINASAT I thật sự là một bước tiến của Việt Nam - dù xét về giá trị kinh tế hay bất kỳ giá trị nào khác - và vì vậy, là người Việt Nam, chúng ta hoàn toàn có quyền tự hào về nó, tự hào về những gì chúng ta đã đạt được. Tuy vẫn còn rất sớm, nhưng với VINASAT I chúng ta có quyền trông đợi vào những VINASAT II, FPT-SAT I hoặc thậm chí là việc một ngày nào đó chúng ta có thể làm được vệ tinh riêng của mình.


Viet Nam
United States
Singapore
Canada
Japan







long
Viet Nam
đến từ
suy nghĩ như nhũng bạn trên là hoàn toàn cổ hũ,thật không thể chấp nhận bất kỳ mặt nào.
thứ nhất là tại sao ko tự hào khi mà mà chúng ta có vệ tinh của riêng mình,phải hiểu ở đây là của mình,mình bỏ tiền ra mua dù tiền đó có thể là viện trợ hoặc vay mượn nước ngoài vì dù sao thì chúng ta cũng phải trả tiền đó chứ chúng ta ko xin.việc ph1ong vệ tinh này nó còn gây cho các em nhỏ một sự kích thích,từ đó chúng sẽ có một động lực khác,đừng để suy nghĩ về chính trị,chính kiến của người lớn ảnh hưởng đến tầm nhìn,suy nghĩ của các em nhỏ chứ.
hãy nhìn vào hàn quốc vào tuần trước,năm nay là thế kỷ bao nhiêu,đó là thế kỷ 21 rồi vậy mà một quốc gia phát triển như hàn quốc khi có người đầu tiên bay vào vũ trụ thì cả tổng thổng và người dân của họ vui mừng như thế nào,họ có bay bằng tàu vũ trụ của mình ko?nhưng tại sao họ lại tự hào đến thế?tôi đã rất chạnh lòng khi chứng kiến hình ảnh sáng sớm ngày hôm qua khi vệ tinh được phong đi và hình ảnh một tuần trước đó.chỉ có những lãnh đạo nhà nước chứng kiến còn người dân thì có vẻ rất thờ ơ và suy nghĩ của họ trên các diễn đàn thì có thể thấy ngay là chẳng có gì để mà tự hào cả,nó cứ như thể là phạm tuân bay vào vũ trụ bằng tàu của liên xô.Thật đáng buồn cho suy nghĩ của rất nhiều người khi mà một quả bóng bay vào lưới còn làm cho họ vui hơn một bước tiến của ngành viễn thông.
Về ý kiến của bạn thứ hai thì lại càng nực cười,đó quả là suy nghĩ của người nghèo.cứ cho 1 tỷ đồng thì gửi ngần hàng lấy lãi ăn chả cần bận tâm đến làm ăn,lạm phát…thế đã bao giờ suy nghĩ rằng nếu thuê vệ tinh thái lan thì chúng ta sẽ phát triển như thế nào ko?liệu bạn có tự tin rằng một ngày nào đó chúng ta ko có xung đột và khi đó chúng ta phải kiện cáo,lo đi thuê vệ tinh khác…những phí tổn như thế có lẽ hơn 300triệu$ rất nhiều.Tại sao lại uôn có suy nghĩ đi vay mượn thuê mướn người khác khi mà mình có` khả năng làm chủ.
Còn về phần của vietnamnet,tôi cho rằng nhiều người đã đánh giá sai vai trò của báo chí và đặc biệt là báo chí vn.báo chí chỉ là công cụ phổ biến tin tức,họ ko làm cho tin đó đúng,tin đó sai mà chỉ là người đưa tin và đưa ý kiến.rất nhiều người chúng ta cứ theo ý kiến đó mà quên rằng nó chỉ là của người viết và ông tổng biên tập.ai dám chắc ý kiến hai người này là đúng là sai mặc dù họ luôn phải nghiên cứu,điều tra trước mỗi bài viết.ở vn thì lại khác,mọi người cho là báo chí là công cụ tuyên truyềncủa chính phủ mà quên rằng họ cũng chỉ là mượn gió bẻ măng,adua ăn theo để bán được báo,mục đích của nhiều ờ báo hi65n nay là kinh tế hơn là giá trị thông tin,bởi vậy mà gần đây người ta hay nó câu nhà báo nói láo ăn tiền