Thứ hai, ngày 2 tháng 4 năm 2007
Giáo dục toàn diện
Báo NYTimes có một bài viết cực hay về nền giáo dục châu Á có tiêu đề “Re-education” (Tái giáo dục) bắt đầu từ câu chuyện của Tang Meijie, một sinh viên Trung Quốc ở đại học Harvard. Lấy Meijie như là kết quả của một nền giáo dục với mục tiêu hàng đầu là đem lại cái gọi là “giáo dục nhân cách toàn diện” (”All-round character education”) cho mỗi sinh viên, bài báo đưa ra một nhận xét khá thú vị:
“Ngay cả khi người Mỹ đang tìm cách bắt chước kiểu giáo dục xoay quanh chuyện thi cử và lấy toán làm trọng tâm của Trung Quốc thì những nhà làm giáo dục Trung Quốc lại đang cố gắng cổ xúy nền giáo dục chú trọng vào sự suy nghĩ tích cực của phương Tây ở nước mình.”
Quả là một nghịch lý khá tức cười: khi mà người Mỹ nghi ngờ sự hiệu quả của nền giáo dục của họ khi thấy những con số cho thấy sự vượt trội của sinh viên châu Á trong các cuộc thi và người châu Á chúng ta cũng chẳng tin tưởng gì cách mà chúng ta bắt ép học sinh trong chuyện thi cử với cách học “thầy nói gì trò học nấy”. Cuối cùng thì kiểu giáo dục nào tốt hơn?
Trong một bài viết khác của tạp chí WIRED với tiêu đề “The World Needs More Rebels Like Einstein” có một nhận xét:
Ở thời điểm mà Mỹ vì lo lắng về sự cạnh tranh của Trung Quốc bắt đầu chú trọng vào các bộ môn Toán và Khoa học, thiên tài Einstein nhắc chúng ta rằng lợi thế cạnh tranh (”competitive advantage”) của một xã hội không phải đến từ việc dạy học sinh về Bảng Nhân Chia hay Bảng Tuần Hoàn mà là từ sự nuôi dưỡng những bộ óc nổi loạn. Những người siêng năng sẽ có chỗ đứng của họ trong xã hội, nhưng chính những bộ óc biết chống đối mới làm thay đổi thế giới.
Tớ hoàn toàn đồng ý với nhận xét này. Nền giáo dục châu Á có thể tạo ra một số ít những người “toàn diện”, nhưng về mặt tổng thể nó bào mòn khả năng suy nghĩ độc lập của tất cả sinh viên – gồm cả những người được xem là “toàn diện”. Việc những sinh viên được xem là “giỏi” ở châu Á luôn gặp khó khăn khi làm quen với môi trường giáo dục phương Tây không có lý do nào khác là do những năm tháng mà khả năng “tự suy nghĩ” của họ bị bào mòn:
“Có một cái giá cho 12 năm chuẩn bị cho một cuộc thi, đó là cái cách suy nghĩ rằng chỉ có một câu trả lời đúng, một cách trả lời cho mỗi vấn đề. Nếu bạn cho họ [sinh viên châu Á - NTV] đầy đủ hướng dẫn, họ sẽ làm tốt. Nhưng nếu bạn định nghĩa nó một cách chung chung, họ sẽ không biết phải bắt đầu theo hướng nào và sẽ cần giúp đỡ.”
Đó là kết luận của Xu, người sáng lập ra một trường ĐH kiểu mới ở Trung Quốc sau một cuộc tuyển chọn. Năm 1998, Xu chọn 3 sinh viên tốt nghiệp từ những trường Đại học hàng đầu của Trung Quốc và cực kỳ ấn tượng khi mà cả 3 đều đạt điểm tối đa 100% trong bài kiểm tra sau một khóa học liên quan ở New York – để rồi một năm sau thất vọng khi mà cả 3 đều nằm trong nhóm cuối của bảng thành tích.
Đó cũng là lý do tại sao mà sinh viên VN nói riêng và châu Á nói chung thường sẽ lúng túng khi gặp câu hỏi “Nếu bạn có thể làm một cái gì đó để thay đổi thế giới thì bạn sẽ làm gì?” – câu trả lời, cũng giống như cái cách suy nghĩ hạn hẹp mà chúng ta được dạy, sẽ là khá giống nhau và khá “sách vở”.
Câu trả lời rằng cách giáo dục nào sẽ tốt hơn – cách giáo dục mở hiện tại của phương Tây hay là nền giáo dục xoay quanh chuyện thi cử? Có lẽ tùy vào mục đích và quan niệm của bạn về ý nghĩa của việc học. Nhưng nhìn từ góc độ nào đi nữa thì cái cách mà chúng ta học và thi hiện tại rõ ràng hoàn toàn không mang lại bất kỳ lợi ích nào. Trong một ghi chép của Nigel Nguyễn trong những ngày đầu vào làm tại HP, có một ý làm tớ suy nghĩ rất nhiều:
Điều thú vị nhất, một quản lý tại HP tiết lộ “những điều bạn học tại ĐH cho phép chúng tôi thẩm định khả năng tiếp nhận kiến thức của bạn, và 90% những kiến thức bạn đã học sẽ không thật sự hữu dụng”
Bạn có thể sẽ nói, ồ, vậy thì chắc chắn phải đến hơn phân nửa sinh viên VN sẽ làm thỏa mãn những người tuyển dụng ở HP bởi Không ai hơn sinh viên châu Á về khoản “học bài”. Suy nghĩ nhiều về ý nghĩ này, nhưng cuối cùng mới nhận ra, sẽ chẳng có mấy sinh viên VN có được cái họ cần: tự học. Cái mà bạn học được ở môi trường ĐH châu Á chỉ là những gì bạn đã được cung cấp và hướng dẫn đầy đủ. Cái mà họ cần là khả năng tự tìm & tiếp thu từ những gợi ý rất nhỏ trên giảng đường, một điều thường thấy ở môi trường Đại học phương Tây.
Phải nói thật là ghi chép trên gủa Nigel đã khiến tớ suy nghĩ rất nhiều. Từ rất lâu tớ vẫn có cái suy nghĩ rằng điểm không quan trọng, rằng cái chính là bạn biết được những gì sau mỗi khóa học. Nhận xét của người quản lý tại HP thật sự làm “lung lay” quan điểm đó. Có thể, đó chỉ là một cách “bào chữa” cho những con điểm không được tốt? Suy nghĩ đi suy nghĩ lại, nếu nói khả năng tiếp thu của mình không tốt thì làm sao giải thích về những con A mình có? Không nhiều lắm, nhưng chắc chắn không phải là may mắn.
Nền giáo dục ĐH của chúng ta không tạo được những kẻ “nổi loạn”, mà cũng chẳng thể dùng để đánh giá khả năng tiếp thu kiến thức của người học. Nếu xét từ 2 quan điểm này, kết luận duy nhất có thể rút ra: hỏng!
Từ một khía cạnh khác, tớ cho rằng ý nghĩa của việc học là để kích thích khả năng tìm tòi và nâng sự “tò mò” của bạn lên một tầm cao mới. Nếu như hồi nhỏ bạn chỉ tò mò tại sao quả bóng bay được thì sau khi học và biết rằng đó là vì khí trong quả bóng nhẹ hơn không khí ở ngoài, bạn sẽ tò mò về những hiện tượng khác khó hiểu hơn.
Einstein giải thích vì sao ông lại nghĩ ra ý tưởng rằng thời gian là không tuyệt đối trong khi không ai thèm nghĩ đến:
Khi tôi hỏi chính mình làm thế nào mà tôi có thể khám phá ra thuyết tương đối thì câu trả lời có vẻ như thế này: một người lớn bình thường chẳng bao giờ tốn thời gian và bộ óc của mình để nghĩ về những vấn đề của không gian và thời gian [vì họ nghĩ là họ đã biết tất cả về nó - NTV]. Nhưng vì tôi phát triển rất chậm, chậm đến nỗi mà tôi chỉ mới bắt đầu suy nghĩ về không gian và thời gian một khi tôi đã lớn.
Từ câu chuyện này, có thể thấy rằng cả nền giáo dục phương Tây cũng như của châu Á đều không thành công trong việc kích thích sự tò mò của mọi người, và đó là lý do họ nhìn lẫn nhau hi vọng tìm thấy cái mà mình thiếu.
Nói là như vậy, nhưng phải thừa nhận dù chưa được hoàn thiện, cách giáo dục phương Tây vẫn tốt hơn nhiều so châu Á trong việc này. Có một lời khuyên khá phổ biến bên này: hãy học cách nghi ngờ ngay cả những gì mà sách và thầy bạn nói. Có thể 99% trường hợp là thầy và sách sẽ đúng, còn bạn thì sai – nhưng 1% còn lại có thể dẫn đến những đột phá về những gì mà con người biết. Còn ở VN? Câu nói gần với ý tưởng đó nhất mà tớ từng được nghe là từ một cô giáo dạy địa lý: “Cô không phải là thần thánh nên có những điều mà cô cũng như các em đều không biết.” Từ đó tớ bắt đầu nhận ra rằng, ngay cả những điều trong lĩnh vực mà thầy cô dạy mình, vẫn có những điều mình nghĩ đến để hỏi mà họ vẫn chưa từng tự hỏi để tìm hiểu.
Việt Nam gần đây sôi nổi về chuyện cải cách giáo dục và phần lớn mọi người đề cho rằng điều cần giải quyết chính là bệnh thành tích và việc đặt quá nhiều sức ép lên vấn đề thi cử. Theo tớ, chuyện thi cử không phải là vấn đề – ở đâu thì bạn cũng sẽ phải học bài và thi. Cái chính theo tớ là việc thay đổi cái cách nghĩ của phần lớn phụ huynh rằng học là để có việc làm mà không dám theo đuổi điều mà bạn thích.
Trong một lần nói chuyện với em gái, bọn tớ đồng ý về lý do tại sao sinh viên Tây gần như ai cũng tỏ ra thích thú và cực kỳ sáng tạo trong những gì họ học ở Đại Học. Đó là vì họ chọn để vào để vào đại học. Chúng ta (gồm cả tớ) không có lựa chọn đó: bạn vào ĐH, hoặc 90% là bạn sẽ không được coi trọng. Mà một khi mà bạn không có sự lựa chọn, không được theo cái mà bạn thích thì tầm nhìn của bạn cũng sẽ bị giới hạn và sự tò mò sẽ bị giết chết trong quá trình học.
Ba mẹ tớ tuy khá rộng rãi về việc tớ muốn học cái gì và luôn ủng hộ những sở thích của chúng tớ, nhưng cũng như tất cả phụ huynh khác, vẫn luôn cho rằng cần phải vào đại học. Bắt buộc. Có thể đó là do thực tế xã hội hiện tại ở VN. Tớ gặp may, vì thật ra cái mà tớ học ít ra vẫn là cái tớ thích. Nhưng đôi khi tớ vẫn tự hỏi, nếu như tớ không theo con đường học Đại học thì hiện tại sẽ làm gì? Chuyện học đại học là bắt buộc nếu như bạn muốn lên cao, nhưng nếu như điều mà bạn muốn chỉ đơn giản là được làm những gì bạn thích?
Cuối cùng, nói vể những trường hợp như Meijie, sẽ phải thừa nhận rằng luôn có những trường hợp đặc biệt vượt qua những giới hạn xung quanh. Ở Việt Nam cũng vậy – luôn có những người giỏi vang danh trên thế giới. Nhưng mục tiêu của một nền giáo dục tốt không phải là để tạo ra những trường hợp đặc biệt – đó là “phần thưởng”. Bạn được “thưởng” nhiều hơn nếu bạn làm tốt hơn.



Thanh Đức
Ngày 4/2/2007 lúc 21h57
Đây hẳn là những suy nghĩ đã chất chứa từ lâu của Tiên chứ không hẳn là bất chợt.
Hiện tại mình đang học năm thứ 3 chuyên ngành CNTT ở 1 trường DH ở việt nam. Và có thể nói rằng 70-80% những kiến thức được giảng dạy không thực sự cần thiết cho công việc sau này (20-30% tỏ rã hữu ích thì chỉ là những kiến thức cơ sở bắt buộc). Bên cạnh đó gánh nặng thi cử thật sự kiến sinh viên không có nhiều thời gian và sự tập chung cho những cộng việc hay nghiên cứu những gì thật sự phù hợp và có ích hơn cho bản thân.
Dù biết học tập là điều tất yếu đối với mỗi con người nhưng đã từ lâu môi trường GD đã bắt sv phải học theo những khung giáo trình dựng sẵn liệu có phù hợp cho CNTT nói riêng một lĩnh vực chứa trong nó hàng trăm lĩnh vực lớn nhỏ khác liên quan.
Thiếu định hướng và một môi trường “mở” cho sv, cùng với giáo trình cũ khác gì muối thiếu iốt
Thầy thì chỉ dạy những gì đã biết hoặc trong giáo trình, tại sao không đưa ra những kiến thức mới để thầy và trò cùng nghiên cứu : )
Mình không quá lên án giáo trình hiện tại những, thực sự không tạo được môi trường cho sv nghiên cứu học tập những vấn đề cần thiết hay nói toẹt ra là học gì mình thích
det
Ngày 4/3/2007 lúc 05h05
thực ra, ở mỗi trường Đh nào người ta cũng sẽ cung cấp cho Sv trước hết là những kiến thức nền tảng, và có lẽ với một số người nó cũ lạc hậu và buồn tẻ, nhưng đó là điều nên làm và vấn đề là phải làm sao để cách truyền đạt trở nên sinh động, gắn với thực tế và mang tính chất gợi mở. thực tế cho thấy rất nhiều phát minh mới ra đời từ những điều đơn giản, hãy hiểu sâu một vấn đề cơ bản đi, bạn sẽ nhìn thấy nhiều điều phải tìm tòi và giải quyết bên cạnh đó.mình học trường Dược,khối lượng lý thuyết cũng như thực hành rất nhiều,thi cử cũng là một gánh nặng rất lớn, nhiều khi mình thấy quá tải,thầy cô nào cũng muốn truyền đạt những điều mình biết cho sv.Nhưng kiến thức thì vô bờ bến, sự bùng nổ thông tin cho thấy chúng ta không thể học tất cả ở trường Dh được, nó đòi hỏi mỗi người phải có khả năng tự tìm kiếm thông tin có ích cho bản thân mình,cần cho công việc của mình.vì thế, ở trường người ta chỉ cung cấp cho mình cái nền tảng, cái cốt lõi, phương pháp để mình phát triển sau này.sự tò mò ham hiểu biết không it thì nhiều ai cũng có,để phát triển được nó ngoài sự vận động của cá nhân còn có sự tác động của môi trường xung quanh, và đặc biệt là môi trường Đh.Ở trường mình, mỗi bộ môn đều có rất nhiều hoạt động nghiên cứu khoa học,nhiều đề tài thu hút nhiều sinh viên tham gia.theo mình,cái thời kỳ giảng viên đưa ra câu hỏi rồi học sinh trả lời đã qua rồi, khi đã là sinh viên bạn phải có kha năng tự đặt câu hỏi, tự tìm hiểu, và giảng viên sẽ là người hướng dẫn thực hiện mục đích đó.người đặt ra câu hỏi luôn là người chủ động.Hãy là người chủ động.
Nigel Nguyen
Ngày 4/4/2007 lúc 07h48
Một bài viết hay. Đọc xong bài viết này tớ có vài suy nghĩ để chia sẻ.
Đối với tớ học là một quá trình liên tục và gần như không ngừng, và khả năng của bạn chính là một giấy chứng nhận kết quả chính xác nhất. Hôm nọ khi quyết định drop-out uni để take this job, mấy người bạn và kể cả mẹ tớ của hỏi “nghỉ học giữa chừng thế có nên kô?”. Câu trả lời của tớ “chỉ khác trường thôi, vẫn học mà :)”. Thực tế thì câu nói như đùa đó lại thật, gần như ngày nào cũng có cái để học, và nhiều khi những diễn biến thực tế nó bất ngờ và đòi hỏi sự tập trung hơn là trong trường lớp.
Cuối cùng khi đi học tớ quan niệm:
1/Học để thoả mãn nhu cầu tìm hiểu và tò mò. Tớ là một số ít dân CompSci học khá nhiều papers về Management (Finance, Accounting, Communication, Strategic Management), thậm chí cả Art (History of European Art & Cognitive Psychology) sound weird eh ?
2/Học với thái độ nghi ngờ và nếu đủ cơ sở thì challenge quan niệm hiện tại :D.
3/Học = enjoy. Nếu một môn nào đó nhàm chán thì tớ tự tìm cho mình một khía cạnh đáng quan tâm và từ đó mà đi vào tìm hiểu.
Và gần như tớ lúc nào cũng enjoy môn mình (phải) học, ngay cả những môn như Triết (tớ cũng tìm được cái thú vị của nó)
Và cho đến bây giờ thì kiểu học đó đem lại kết quả khá tốt cho tớ.
kimdung
Ngày 4/7/2007 lúc 04h26
Có thể nói đề tài mà bạn đang nói là 1 vấn đề cực kì nhạy cảm,mà trong vấn đề này đừng đưa ra bất kì lời nhận xét nào có ý phán xét bởi vì chúng đều quá ngu ngốc.Con người sinh ra đã không bình đẳng về thể chất lẫn trí lực,con người không phải là 1 bài toán đẻ cho bất cứ ai giải cả.Họ sẽ tự khám phá bản thân,họ sẽ thấy điều gì có lợi nhất cho họ,và họ sẽ làm.Họ sẽ học phương pháp nào mà họ có thể phát triển tối đa với trí lực của họ nhất.Họ có thể học theo nhiều phương pháp,hay kết hợp các phương pháp sao cho có lợi nhất.Sẽ ra sao nếu để bạn TRẦN LÊ DUY TIÊN của chúng ta vào học 1 trừơng toàn nhưng người giỏi hơn và xuất sắc hơn bạn,và họ có phương pháp học khác với bạn ,nhờ phương pháp học này mà họ học ,hay giải quyết tình huuóng nhanh hơn bạn,bởi vì họ thông minh hơn bạn nên họ mới học được phương pháp đó.Trong khi đó với IQ của bạn học thêo phương pháp cũ là tốt nhất nhờ nó mà bạn theo kịp nhưng người thông minh hơn mình khi đó bạn còn chê phương pháp học cũ không.Cách học của chúng ta như 1 gốc cây ,đang tích tụ nhựa sống là nhưng phưuơng phàp của nhiều nơi khác,chọn lựa và sàng lọc để mùa xuân đến sẽ đâm chồi nảy lộc.XHTB tuy phát triển nhưng không phải là nhất,theo dòng lịch sử nó sẽ bị đào thải để cho XHCN lên với phương pháp giáo dục hoàn thiện hơn cái mà các bạn đang ca ngợi.
cross fire
Ngày 4/13/2007 lúc 22h34
Mình không có nhiều thời gian để tranh luận như các bạn, nhưng mình phải type khi đọc được sự mâu thuẫn của bạn Kimdung nói rằng “XHTB tuy phát triển nhưng không phải là nhất,theo dòng lịch sử nó sẽ bị đào thải để cho XHCN lên với phương pháp giáo dục hoàn thiện hơn cái mà các bạn đang ca ngợi”. Bạn nói “đừng đưa ra bất kì lời nhận xét nào có ý phán xét bởi vì chúng đều quá ngu ngốc” thì liệu đây có phải là phán xét hay không? Mà cao hơn nữa cái mà bạn nói là cả một nền khoa học, khoa học tư duy, khoa học nghiên cứu xã hội loài người. Không thể kết luận rằng XHCN sẽ đi lên hoàn thiện hơn trong khi chúng ta đang thua kém họ quá nhiều mặt.
hthanh
Ngày 4/21/2007 lúc 13h32
Mình cũng quan tâm rất nhiều đến vấn đề này vì mình là một sinh viên sư phạm mà. Mình đọc rất nhiều và cũng suy nghĩ rất nhiều về đề tài này: Học và giảng dạy làm sao cho có hiệu quả và thiết thực. Mình không đồng tình lắm khi nói rằng phần lớn những kiến thức phổ thông hay những môn đang được gọi là môn nền, môn phụ thì không quan trọng. Nếu không quan trọng thì chẳng ai thèm quan tâm đưa nó vào chương trình học cả các bạn à. Nhưng tại sao học sinh – sinh viên lại luôn cảm thấy nó không cần thiết cho bản thân của họ, và cho cả công việc sau này nữa. Mình đã từng nghĩ đó là do thầy cô không nêu được tầm quan trọng, hay nói các khác là họ không khơi mở cho học sinh-sinh viên (hssv) chúng mình thấy điều đó. Những mục như tầm quan trọng của môn học, đối tượng nghiên cứu của môn học thì thường chỉ gói gọn trong một tiết và cũng thường xuyên bị bỏ qua. Điều này làm cho chúng ta thắc mắc: Tại sao mình phải học cái môn chán ngắt này? Môn này có liên quan gì đến chuyên môn của mình đâu chứ? Sau một thời gian, mình lại cảm thấy đó chưa hẳn là lỗi của thầy cô. (Không phải vì mình là sv sư phạm mà mình nói thế đâu nhé). Theo thiển ý của mình thì là do chúng ta, hssv và cả những nhà giáo dục đã không thống nhất và tìm ra được mục tiêu của giáo dục. Hầu hết các bạn hssv bây giờ đi học đại học là vì có bằng để dễ dàng tìm được việc làm. Các bạn có ai từng nghĩ rằng học ngành này thì sẽ phải cần những phẩm chất gì, mình đã phù hợp hay chưa và hướng ra của mình là gì. Hầu hết đều cấm đầu cấm cổ học rồi ra trường tìm đại việc gì đó, dù việc đó chẳng liên quan tẹo nào đến ngành mình đã học. Các bạn không có mục tiêu, thầy cô cũng không có nốt. Thầy cô được giao bao nhiêu sinh viên thì cứ dạy bấy nhiêu, dạy sao cho càng có nhiều sinh viên đậu càng tốt. Có bao giờ thầy cô nghĩ rằng trong số những sinh viên mình đang dạy thì có bao nhiêu người đủ phẩm chất, năng lực để hoàn thành công việc trong tương lai. Nếu thầy cô nhìn thấy được điều đó thì thử hỏi có bao nhiêu thầy cô chịu tư vấn một con đường khác cho sinh viên của mình. Nhìn xa hơn nữa, bộ giáo dục có thật sự thấy được mục tiêu giáo dục của mình chưa? Đào tạo nhân lực, bồi dưỡng nhân tài ư? Thế đào tạo nhân lực là gì? Phải chăng là đảm bảo có càng nhiều sinh viên học đại học thì càng tốt? Đó có thật sự là đào tạo nhân lực? Nếu thế thì sao càng có nhiều sinh viên tốt nghiệp thì càng có nhiều sinh viên thất nghiệp? Tại sao cứ phải đầu tư mở càng nhiều trường đại học, rồi nào là tính số sinh viên trên dân số để tính trình độ dân trí? Chúng ta cứ nhìn ra các nước phương Tây rồi tự hỏi rằng sao người Việt Nam thiếu ý thức đến thế. Ý thức hay trình độ đây? Mình luôn có cảm tưởng rằng nước ta đang dẫn dắt thế hệ trẻ đi trên một con đường giáo dục không có đích đến. Người dẫn đường đang cầm một cây đèn lồng đi trên con đường tối tăm đó. Những người đi sau bắt buộc phải theo người dẫn lối đó vì đó là thứ ánh sáng duy nhất mà họ có thể thấy được. Sao ta không thấp sáng con đường, chỉ cho họ ngõ ra và để họ tự tìm tòi đường đi riêng cho bản thân mình.
heartily_girl_201
Ngày 5/1/2007 lúc 00h47
chao` anh ! anh quả là người may mắn .Bởi vì anh có thể làm những gì anh muốn .Anh có thể thưc hiện ước mơ của mình cùng với sự ủng hộ của gia đình mình.Em chúc anh có thể thực hiện những điều mà anh mong muốn.chào anh ! đừng ngạc nhiên vì em nói những điều này khi em là một người xa lạ ^_^ ! hãy luôn sống vui vẻ nhé !dù sao thì anh vẫn may mắn hơn những người khác !hiiiiiiiiiii:P
leduytien
Ngày 5/1/2007 lúc 12h11
99% những người anh gặp trên NTV đều là những người anh chưa hề biết mặt – vậy nên cũng không ngạc nhiên lắm :)
Nghe em nói thì có vẻ như là em không được học theo cái mà mình muốn nhỉ? Hi vọng là đừng vì vậy mà em từ bỏ cái mà mình muốn nhé. Hãy “nuôi dưỡng” nó để biết đâu sẽ có một ngày…
Kien
Ngày 8/15/2007 lúc 03h47
Theo tôi ở VN cần nhất là phải học tính nói ít.Thằng nào bố láo thì “bem” luôn, ko dài dòng văn tự.
pth
Ngày 11/30/2007 lúc 07h56
tớ nghĩ chuyện bạn có (hay không) thể chọn học ngành bạn thích.
so sánh giữa VN và phương tây nó khập khiễng
Ở phương tây, bạn không thể chết đói vì có trợ cấp…. vả lại mức lương hầu hết không quá chênh lệch giữa các ngành.
Ở VN, bạn phải tự lực >> Một ngành “hot” có thể mang lại một tương lai đảm bảo hơn.
D.QUOC
Ngày 6/28/2008 lúc 09h01
Thật sự, giáo dục Việt Nam cần phải có một cuộc cách mạng trong cách dạy và học.
Tôi đang theo học ngành điều khiển tự động tại một trường kỹ thuật tại Việt Nam. Nhưng sau 3 năm theo học, tôi nhận thấy:
1. Phần lớn giáo trình chuyên ngành được dịch từ bản gốc của các trường đại học khác trên thế giới. Điều đó không có gì phải đáng phê phán. Nhưng cách mà người dịch biên tập mới thật sự đáng lên án! Họ dịch như thể họ tóm tắt những gì họ đã nghiền ngẫm và thấu hiểu, nhưng họ quên rằng, sinh viên chẳng hiểu họ đang viết mớ lộn xộn gì.
2. Chính kiểu giáo trình như thế buộc người học phải đến dự lớp học, không giám tự nghiên cứu ở nhà. Lâu dần thành thói quen, làm suy mòn khả năng tự tìm tòi, sức sáng tạo.
3. Kiểu học nhồi nhét quá nhiều môn, nhưng chẳng môn nào đi sâu triệt để vào vấn đề chuyên ngành: nêu công thức, qui tắt và cứ thế áp dụng máy móc mà giải quyết một đống bài tập. Sau kỳ thi, điều cốt lõi của môn học hiển nhiên không thể nào còn trong đầu. Cũng là hiển nhiên, mớ công thức bòng bong kia cũng không cánh mà bay.
4. Thư viện trường thật quá hạn hẹp trong cách cho phép sinh viên tiếp cận nguồn tại liệu phong phú từ các thư viện điện tử liên kết trên thế giới. Họ chỉ cho ID, password cho người học ở cấp bậc sau đại học. Họ cũng đâu biết rằng, ở cấp học nào đi chăng nữa thì những gì người học muốn biết thêm luôn luôn là lý do tồn tại của cái được gọi là thư viện.
5. Học những gì mình thích, ai chả thích thế. Nhưng với áp lực thi cử vì nhiều môn sẽ không để lại bao nhiêu thời gian tự do. Điều này chỉ được thực hiện trong các dịp lễ hoặc hè.
Tôi cũng biết rằng các nhà giáo dục nước ta đang đau đầu về công cuộc cải cách giáo dục. Nhưng trước khi họ đạt được mục tiêu thì chúng ta cần phải hoàn tất cuộc cách mạng của chính mình trước đã!
nuphero
Ngày 11/30/2008 lúc 14h44
Tớ nghĩ thì để nói về giáo dục toàn diện 1 cách tốt nhất thì mình nên đi tìm hiểu nguồn gốc từ Education nó bắt nguồn từ đâu.
Theo như thông tin tui được biết thì trường học đầu tiên do Plato, nhà triết học của Hy lạp mở ra khoảng 420-350 trước công nguyên. Thời đó từ "education" mang ý nghĩa là " Khơi dậy sáng tạo và đam mê khám phá ", tui cũng tìm nhưng ko biết nguyên bản tiếng Latin của nó là gì.
Triết lý giáo dục này ảnh hưởng mạnh mẽ đến nền giáo dục phương tây, đặc biệt là Mỹ. Nói chung triết lý này đến nay vẫn còn mạnh, nhưng các nhà làm giáo dục của Mỹ cũng bắt đầu để ý đến khia cạnh thực dụng của giáo dục hơn, vì sáng tạo và đam mê khám phá thật là khó để có thể đánh giá được.
Nếu tạm coi tư tưởng của Plato về giáo dục là đúng cho đến hiện nay thì rõ ràng giáo dục phương Tây làm tốt hơn giáo dục phương Đông rất nhiều. Đơn cử khi đọc những câu chuyện hậu trường của hãng phim hoạt hình Pixar, tôi mới thấy họ thực sự sáng tạo và đam mê đến mức nào. Ví dụ phim Finding Nemo, cỡ chục frame chỉ xuất hiện trên màn ảnh 1/2 giây, nhưng họ làm trong 4 ngày để đạt được hiệu quả tốt nhất.
Quay về với giáo dục VN, vì nhiều nơi ở VN nhu cầu cơ bản nhất là vật chất chưa đảm bảo, nên việc bố mẹ định hướng bắt buộc phải vào đại học là điều nên thông cảm. Và giỏi hay ko phụ thuộc chủ yếu vào người học. VN bây h thấy chủ trương dạy học Lấy học viên làm trung tâm rất nhiều .Đáng buồn thay là cái "trung tâm"ấy luôn thiếu mất 1 chữ Tự.
Chúng ta kém phương tây đến hàng trăm năm phát triển, không lẽ cứ phải chờ đến kinh tế khá lên thì mới bắt đầu nghĩ đến chuyện học theo sở thích ? Thế thì bao h mới đuổi kịp họ. Lại thiếu 1 chữ Dám :))
Tớ thích nhất 1 mô hình học của tác giả quyển "Thế giới thật là rộng lớn…"Đó là mô hình học chữ T. Nếu bạn đào 1 cái giếng miệng quá hẹp, thì càng đào sâu bạn càng gặp khó khăn vì ko có chỗ để cục cựa. Nhưng nếu miệng quá rộng, đào sâu xuống lại tốn sức —> rộng vừa phải và sâu vừa phải. —> học cái nền tảng là cái đáy của chữ T, rồi chọn 1 cái để đào sâu xuống. Tỡ nghĩ nếu mình chưa xác định mình thích gì, thì mình phải thử, thử đến bao giờ tìm ra được đúng cái phù hợp nhất thì thôi. Bản thân tớ cũng thử qua tin học, hóa học, quản trị, kinh doanh, phát triển cá nhân và dừng lại vì thấy đã bắt đầu rộng. Và tớ chọn 1 thứ thích nhất để đi sâu
Có thể bạn chưa chắc đã hợp với ngành tin học đâu :D. Dĩ nhiên bạn cố gắng thì kết quả vẫn tốt, nhưng ko phải là do bạn sử dụng 100% khả năng bạn có .Tớ nhớ 1 ví dụ rất hay là 1 người có 8 nặng lực tư duy, sử dụng hiệu quả là + 8 cái với nhau. Còn sử dụng đúng là cộng hưởng :D