Người thợ cắt tóc
Nhân đọc bài "Gặp người thợ cắt tóc của thủ tướng" trên VietnamNet khiến tớ nhớ lại ông thợ cắt tóc từ những ngày đầu tớ đi cắt tóc cho đến khi trước khi qua đây. Đúng như nhận xét của người viết bài, rằng "Thế rồi nó níu, nó giữ, nó làm nên duyên phận cho người thợ cắt tóc, và nó giống như sợi “lông ngỗng” vô hình đưa đường dẫn lối bước chân của đủ các loại người, từ bậc trí giả đến gã bình dân mỗi khi họ cần làm đẹp." - nghề cắt tóc có ở VN quả là một cái nghề đặc biệt thú vị (còn gì thú vị hơn khi vào một buổi trưa mát bạn ghé vào một quán cắt tóc dọc đường dưới bóng cây - vừa cắt tóc, đọc báo và nghe mấy ông tán dóc đủ chuyện trên trời dưới đất?
Tớ vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên được bố dẫn đi cắt tóc - dù rằng hồi đó cũng chẳng ý thức rằng mình đến đó để làm gì. Ấn tượng chỉ là những cú "nhích tê tê" vì con dao cùn và câu nói của ông thợ cắt tóc với bố rằng "đầu thằng này méo" (cái hộp sọ của tớ méo thật - vì vậy cũng khá khó cắt nếu không quen). Thế rồi cứ thế suốt từ mẫu giáo đến cấp 2 lần nào cũng đến đó cắt (sướng một cái nữa là ông cắt tóc cũng cho thuê máy chơi điện tử nên dù hồi đó không có tiền thuê nhưng cũng được nhồi xem ké trong khi đợi). Cấp 3 chuyển nhà về thành phố nhưng rồi hàng tháng vẫn phải chạy xe hơn nữa tiếng về đó để cắt tóc. Bố tớ hồi đó thấy vậy vẫn hay la tớ là con trai mà không biết thích ứng với môi trường mới, nhưng có một cái gì đó rất đặc biệt khiến cho bạn một khi đã quen để một ai đó cắt tóc cho mình thì sẽ rất khó để đổi người.
Sang bên này dù không muốn nhưng rồi cũng phải thích ứng với môi trường mới để tìm một chỗ cắt tóc mới ở phía Tây thành phố. Nhưng rồi một lần nữa, cái thói quen được cắt tóc một người mà mình biết vẫn cứ theo mình mãi. Giờ chuyển nhà đến gần trường ở phía Đông, dù phải đi mất 2 chuyến xe điện khoảng nữa tiếng mới đến nhưng rồi mỗi tháng vẫn phải "đội tuyết" mà đi (lần này chỗ cắt tóc cũng gần một khu người Việt và một tiệm bán phim Hàn nên mỗi lần đi cắt tóc là lại đem về vài hộp bánh đậu xanh Rồng Vàng và một đống phim mới).
Thế rồi sau 3 năm du học hè vừa rồi có dịp được về Việt Nam chơi. Vội vàng chạy xe lên chỗ cũ để được cắt tóc ở người mình quen biết để rồi thất vọng khi thấy quán đó đã đóng cửa. Ông đó nghe nói cũng không còn cắt tóc nữa…
Ngày nay, muốn giữ lại một cái gì đó của quá khứ thật là khó.


Canada







truelove
Viet Nam
đến từ
Cái bài này nên chuyển sang PRIVATE thì hơn