Lại một suy nghĩ về bài viết của luật sư Hoàng
Cách đây không lâu, trong bài viết tiêu đề "Việt Nam: nhỏ hay lớn? - Câu hỏi và những góc nhìn", tớ có dịch một bài viết rất hay của luật sư Hoàng về vị trí của thanh niên trong sự phát triển của đất nước ngày nay. Có một nhận xét trong bài viết đó mà tớ tin rằng không ai không "nóng mặt" khi đọc (và đó cũng là điểm "thành công" của bài viết):
[…] Thử tưởng tượng chúng ta hôm nay sẽ như thế nào nếu chủ tịch Hồ Chí Minh cách đây gần 70 năm nói với chúng ta rằng "Hỡi đồng bào, nước Pháp là một trong những quốc gia hùng mạnh nhất trênh thế giới. Chúng ta sẽ chẳng thể nào so sánh được với súng và đại bác của họ. Sẽ là điên khùng để đánh với họ, đừng nói gì đến suy nghĩ sẽ đánh bại Pháp". Nếu Bác Hồ nói như vậy - thử tưởng tượng chúng ta giờ đây đang ở đâu?
Thật không may là sau khi chúng ta dành chiến thắng trên chiến trường, những thế hệ kế cận đã không tiếp nối được tinh thần đó. Chúng ta đã không có khí thế, tinh thần và mong muốn dành chiến thắng. […]
Luôn có một cái cảm giác không thoải mái và bất bình trước cái suy nghĩ đó - nhưng tớ tại thời điểm đó không có cách nào để phản bác.
Hôm vừa rồi có một bạn tên hiệu là aikidorb đã viết một phản hồi khá thú vị về bài viết này (bạn nên đọc bài viết cũng như phản hồi này trước khi tiếp tục). Tuy không đồng ý với cách nhìn nhận của aikidorb, những suy nghĩ của aikidorb đã giúp tớ thấy được khá nhiều điều mà tớ "cảm thấy" nhưng không diễn đạt được khi đọc bài của luật sư Hoàng mà tớ muốn chia sẽ trong bài viết này…
[…] Về thuật giữ nước, Singapore, Thái Lan, Tiệp đã có những chiến thuật thông minh hơn để cho các nước tiên tiến làm giàu để tránh bị chia cắt, giữ gìn văn hóa. Điển hình là Singapore đã giàu lên và vững mạnh lên và độc lập tự chủ nhờ tránh đối đầu với Anh. Lịch sử đã chứng minh là họ đã đúng đến nhường nào! […]
Về quan điểm cho rằng chiến lược của chúng ta không "thông minh" bằng các nước như Singapore hay Thái Lan - tớ không thể đồng tình. Có thể chiến lược của họ đúng đối với vị thế của họ nhưng sẽ là thảm hoạ nếu chúng ta làm theo. Việt Nam khác các quốc gia trên ở chỗ chúng ta có một vị trí thuận lợi hơn rất, rất nhiều. Bạn có nghĩ rằng Mỹ, Trung Quốc, hay Pháp có chịu để cho chúng ta đứng làm trung gian như Thái Lan không? Có người nói vì chúng ta lúc đó chưa có đủ khả năng khai thác thế mạnh về địa lý của mình thì hãy "tạm" để cho các nước kia khai thác và học hỏi họ để tự mình khai thác sau này (có lẽ giống Singapore). Điều đó là không thể có và theo tớ là một suy nghĩ … ngắn hạn và thể hiện sự yếu đuối. Chưa kể đến những tội ác của chúng đối với nhân dân VN trong thời gian chiếm đóng, liệu bạn có tin rằng rồi những nước đó sẽ chấp nhận "hợp tác" mà không "chiếm luôn" hay không? Suy nghĩ của thế hệ cha ông rằng chúng ta phải đánh - và đánh thắng dù rằng cái giá phải trả là rất lớn (về con người và thời gian) là một quyết định mà chúng ta hoàn toàn có quyền tự hào và thế hệ trẻ nên cảm ơn họ đã dũng cảm để làm được điều đó. Đó chỉ là sự mất mát nhất thời, để giờ đây chúng ta đang đứng trước cơ hội phát triển đất nước.
[…] Người Việt Nam ra nước ngoài đều đau đáu hướng về Tổ quốc. Chỉ mong học được những điều hay của người nước ngoài để làm giàu cho kho báu trí tuệ của dân tộc và đất nước. Chúng tôi cũng không quên vươn lên những vị trí đứng đầu để chứng tỏ sức mạnh và trí tuệ của người Việt Nam. Hàng ngày tôi đọc báo và luôn tìm những trang thông tin về các bạn trẻ VN thành đạt ở trong và ngoài nước. Điểm chung của họ đều là khát khao làm giàu, cải tạo đất nước VN này thành cường quốc trong khu vực và thế giới. Họ thành công được là vì họ không bao giờ khúm núm và đặt mình vào tư thế của kẻ bại trận hay xếp mình vào hạng thứ hai, thứ ba. Nếu các bạn trẻ có sai sót ở đâu thì nên xem lại trách nhiệm và tội lỗi của thế hệ cha ông đã luôn đè nén họ về mặt tư tưởng cũng như nền văn hóa phong kiến lạc hậu vẫn còn thống trị tư duy của nước ta. […]
Còn nói về cảm nhận thứ 2 của bạn - tớ đồng ý rằng luật sư Hoàng đã có phần hơi "quá lời" - mà như bạn nói là "vơ đũa cả nắm". Nhưng cũng cần phải nói rằng bài viết này được viết cách đây gần 10 năm - mà trong 10 năm đó thì Việt Nam đã có biết bao thay đổi (tớ chỉ mới đi 3 năm mà đã không còn nhận ra thành phố Đà Nẵng của mình) và nó cũng không hẳn đã hoàn toàn sai. Tuy không hoàn toàn đồng tình với cách suy nghĩ có phần hơi "bất kính" về thế hệ cha chú của mình của aikidorb (nhưng không hẳn đã không đúng), nó đã giúp tớ nhận ra được vài điều mà tớ chưa thấy được khi lần đầu đọc bài viết của vị luật sư kia. Tớ cho rằng thời gian sau chiến tranh quả là một quảng thời gian khó khăn và cha chú chúng ta còn có quá nhiều thứ để lo trước khi có thể nghĩ đến chuyện "dành chiến thắng" về kinh tế với các nước phương Tây. Không phải họ không "tiếp nối tinh thần" như tiến sĩ Hoàng đã nhận xét, mà tại thời điểm đó - cha chú chúng ta đã tạm nén cái mong ước đó của họ lại để tạo nền móng cho thế hệ chúng ta ngày nay phát triển đất nước. Nói cách khác, "hành động" chính là cách thể hiện thiết thực nhất của "tinh thần".
Viết những dòng trên, tớ không có ý "chỉ trích" những ý kiến của bạn aikidorb (thật sự thì những ý kiến của bạn cũng cho thấy được những khía cạnh khác của vấn đề) hay chê bai bài tiểu luận của luật sư Hoàng (mà sự thật là tớ rất thích đọc). Bản thân tớ cũng là một người có được cái may mắn được đi ra bên ngoài để tiếp thu những kiến thức tiên tiến của thế giới (và hãy tin tớ, cũng giống như bạn, quan điểm của tớ bao giờ cũng là được đi ra nước ngoài học là để sau này trở lại cống hiến cho đất nước). Thành thật mà nói, có lẽ những ai đi du học như tớ sẽ đồng ý rằng đã ra nước ngoài thì khi về sẽ không thể không so sánh với những bất cập của bên mình (mà nói ra thì thường bị cho là … đã bị "lai hoá" và đáng chê trách), và sẽ không tránh khỏi cái cảm giác "sốt ruột" rằng không biết đến khi nào chúng ta mới được như họ. Điều đó theo tớ là nguyên nhân dẫn đến những suy nghĩ của bạn hay kiểu lập luận "vơ đũa cả nắm" như của luật sư Hoàng về thế hệ người Việt sau chiến tranh. Cái cảm giác đó theo tớ không có gì là sai và hoàn toàn tự nhiên. Cái quan trọng và đáng lạc quan là những người trẻ như chúng ta đã hình thành trong mình một ý thức và niềm tin đối với sự phát triển của đất nước và quyết tâm đóng góp vào công cuộc xây dựng. Cũng giống như giờ đây ai cũng tin rằng Trung Quốc một ngày nào đó sẽ trở thành cường quốc kinh tế của thế giới (thậm chí vượt qua cả Mỹ), tớ tin rằng giờ đây, dù chúng ta có thể đi sau một chút và dù rằng giờ đây vẫn còn khá nhiều bất cập, nhưng sẽ không có gì ngăn cản chúng ta trở thành một nước hàng đầu trong khu vực và xa hơn thế.


Viet Nam
Singapore







Luna
Viet Nam
đến từ
Đọc bài viết của bạn mình thấy có nhiều ý kiến thú vị. Mình sẽ ko bình luận thêm nữa về vấn đề kinh tế nước ta nghèo do thế hệ cha ông hay do chính chúng ta, ko bình luận thêm ý kiến nào về bài luận của luật sư Hoàng… Bởi, theo mình nghĩ thì anh Tiên và bạn Aikidorb đã bày tỏ những quan điểm rất sâu sắc về nhiều khía cạnh của vấn đề này, nói thêm sợ rằng ko cần thiết ! Theo mình, muốn đất nước chúng ta tiến bộ, phát triển về kinh tế và văn hoá như các nc khác (trc hết là các nước trong khu vực) thì nhất thiết fải đối mặt với hiện tại và đấu tranh với thực tại. Cứ cho là cha ông chúng ta đã “có lỗi” trong việc áp đặt những suy nghĩ phong kiến lạc hậu lên bao thế hệ và ảnh hưởng ko nhỏ đến sự phát triển và hội nhập của đất nước, thì - chúng ta - có trách cũng ko thể làm đc gì ! Quan trọng là phải làm thế nào khắc phục những khó khăn ấy, tuy rằng ko dễ có thể thay đổi dc 1 hệ tư tưởng thống trị sâu sắc trong trí óc mỗi ng dân Việt Nam. Không phải ai cũng có cơ hội đi du học, ko phải ai cũng có cơ hội ra nước ngoài để mở mang trí tuệ , học tập để cống hiến cho đất nc. Nhưng bất kì ai, đã từng sống ở Việt Nam , thì chắc chắn sẽ nhận thấy đc những vấn đề nổi cộm của đất nc, mà ko giải quyết thì ko thể nào bước tiếp đc…
Đơn cử, nước ta quá yếu trong khây quản lí. Biết bao chính sách của Đảng và nhà nc đc ban hành với mục đích tốt đẹp nhưng đến khi đi vào thực hiện thì nảy sinh bao bất cập ! Gần đây nhất là vụ dịch cúm gia cầm. Nhà nc đã đổ bao nhiêu tiền bạc, ngân sách để hộ trợ ng dân nhưng ng ta lại lợi dụng cơ hội đó để … kiếm tiền ! Thật là 1 suy nghĩ ấu trĩ và nông cạn. Còn nữa , chính sách khám chữa bệnh miễn phí cho trẻ em cũng mang đầy tính nhân đạo và thể hiện đc sự quan tâm của nhà nc đến cuộc sống của người dân… Vậy mà khi xuống đến tỉnh, huyện, phường xã, phiếu khám chữa bệnh miễn phí đó dường như là 1 tờ giấy trắng vô tác dụng. Các bác sĩ khám đúng theo kiểu miễn phí, nghĩa là khám cho có lệ, cho có chứ chả đc tác dụng gì… Cái kiểu ban hành một đằng, thực hiện một nẻo dường như là quá phổ biến và đã trở thành 1 điều hiển nhiên ! Đến nỗi khi có 1 chính sách nào đc đưa ra thì ng dân lại chép miệng “Ôi dào, mấy ông nhà nc vẽ chuyện !” Người dân ko còn tin tưởng vào tính khả thi của những chính sách đó nữa ! (mà thực tế thì đúng là vậy còn gì)
Hơn thế nữa, bộ máy chính quyền của ta mắc bệnh quan liêu trầm trong. Đó là 1 căn bệnh trầm kha ko thể nào cứu vãn nổi. Người tài thì ko đc trọng dụng, vẫn dùng người theo kiểu con ông cháu cha ! Nói thật, thế hệ trẻ chúgn ta có thể làm đc gì? Du học trở về, biết bao ý tưởng, sáng tạo, hoài bão… muốn cống hiến cho đất nc nhưng đều bị vô hiệu hoá. Bộ máy quản lí, lãnh đạo của nc ta cần những ng trẻ, tài năng, và biết hi sinh, cống hiến hết mình vì đất nước. Nhưng trẻ = thiếu kinh nghiệm = ko đc tin tưởng ! Vậy là các cấp lãnh đạo của ta vẫn là những bộ máy cồng kềnh, già cỗi, càng sửa càng thấy sai, càng làm càng thấy nhiều bất cập ! Chúng ta, những ng ra nc ngoài đc tiếp cận với nền văn minh của nc bạn, sẽ có 2 cách hành động:
1. Định cư luôn ở nc ngoài và làm việc bên đó để đc tự do cống hiến và làm việc bằng chính năng lực của mình.
2. Trở về đất nc để xây dựng quê hương.
Nhưng mà !!!!
Trở về, với bao hoài bão như thế nhưng chúng ta có đc dùng hay ko? Trí tuệ và tài năng , đóng góp và ghi nhận của chúng ta có đc ghi nhận hay ko? Có ai khẳng khái xung phong làm việc ở 1 cơ quan nhà nc, lương tháng chỉ đủ ăn và chi tiêu những thứ cần thiết (mấy triệu ở VN b h chỉ làm đc thế thôi), để cải tạo lại bộ máy đìều hành của nó? Thay đổi ko phải là dễ nhất là khi VN ta nổi tiếng … bảo thủ ! Mong ước góp sức xây dựng quê hương mình là chính đáng nhưng cứ cái kiểu “thanh liêm thì ko đc làm quan” ntn thì còn lâu chúng ta mới làm đc gì cho đất nc trc khi chính ta bị thất sủng !
Kết quả là, đất nc ta bị chảy máu chất xám. Người ra đi thì ko quay về, mà người quay về thì ko đc đón nhận ! Hầu hết khi trở về các bạn đều làm ở công ty liên doanh của nc ngoài, lương tháng lên đến hàng nghìn đô, vừa có tiền, vừa đc ng ta trọng dụng ! nếu ko thì cũng tự mở công ty làm giàu cho… bản thân trc đã (mà như thế thì đâu có cải tạo đc cái gì) Quan liêu vẫn hoàn quan liêu !
Muốn phát triển kinh tế đất nc thì trc hết hãy cố gắng trị tận gốc những căn bệnh thâm canh cố đế này. Ko thể nóng vội đc ! Chúng ta thà chịu mất 10 năm để cải tổ lại bộ máy nhà nc, tạo đà phát triển kinh tế nhảy vọt sau này, còn hơn b h nóng vội, nhanh nhanh phát triển kinh tế nhưng cái gì làm chậm quá trình đó lại thì vẫn ko biết, cuối cùng nghèo vẫn hoàn nghèo mà thôi. Cho dù hiện h chúng ta ko đc trọng dụng nhưng nếu biết đoàn kết lại và ko ất niềm tin thì chúng ta sẽ làm đc. Đất nc là của chúng ta và hãy sống vì nó ! Một cá nhân ko thể thay đổi đc gì nhưng nếu đoàn kết lại , những 7x, 8x, 9x … chúng ta sẽ là 1 thế hệ hùng mạnh, đầy sức trẻ và sáng tạo, đầy nhiệt huyết và tài năng đưa đất nc phát triển !
Cố gắng lên, các bạn !!!