Thứ ba, ngày 9 tháng 5 năm 2006

Việt Nam: Nhỏ hay lớn? – câu hỏi và những góc nhìn

Hôm vừa rồi được một người bạn gửi bài viết có tên "Passion for Excellence", viết bởi một người có nick là "linhpaven", có lẽ từng là một du học sinh Việt Nam ở Singapore. Bài viết ngắn nhưng khá hay với một câu chuyện minh họa cũng khá có ý nghiã. Chủ đề bài viết bắt nguồn từ một bài viết khác cách đây đã khá lâu trên diễn đàn VnBiz ở Yahoo – thế hệ thanh niên VN hôm nay nên cái nhìn như thế nào trước những thách thức, thời cơ của đất nước? làm thế nào để đưa VN trở thành một quốc gia hùng mạnh trên thế giới?

Chủ đề này phần nào cũng liên quan đến một chủ đề gần đây đang được bình luận khá sôi nổi trên báo Thanh Niên trong chuyên đề "Nước Việt Nam lớn hay nhỏ". Đọc đã khá nhiều, bài viết này là một sự tổng hợp từ những luồn ý kiến và cũng bao gồm những quan điểm của tớ về chủ đề…

Nhưng trước hết, mời các bạn đọc bài viết của Luật sư Hoàng trong một bài viết của mình trên VnBiz (tớ tạm dịch từ tiếng Anh – các bạn có thể tìm thấy bài gốc tiếng Anh trong bài viết "Passion for Excellence" của Linhpaven

Thân gửi CACC (tớ cũng không rõ CACC là viết tắt của tố chức nào – n.d.)

Có một điều từ từ lâu đã khiến tôi trăn trở rất nhiều – có lẽ cũng hơn 10 năm – và giờ đây tôi nghĩ là có thể đã đến lúc mình có thể chia sẽ với tất cả mọi người.

Rất thường xuyên, khi chúng ta chỉ ra những điểm yếu và vấn đề của dân tộc hay hệ thống của mình, tôi thường hay nghe những câu trả lời đại loại như "Chúng ta đã làm tốt hơn nhiều nước khác ở châu Phi" hay "Có rất nhiều nước cũng đang phát triển còn tệ hơn mình nhiều". Hay là, "Chúng ta là một nước nghèo".

Đó là cái mà tôi gọi là "Tâm lý kẻ bại trận".

Nó giống như trong một câu truyện kể rằng một thầy giáo nói với một học sinh của mình rằng "Em có thể làm bài tốt hơn như thế này – hãy cố gắng hơn" và cậu học sinh đó đã trả lời rằng "Nhưng thưa thầy, nhà em nghèo – và rất nhiều bạn khác cũng nghèo như em còn làm dở hơn em nhiều."

Tại sao lại so sánh chúng ta với nhữ kẻ bại trận khác? tại sao chúng ta không thể so sánh mình với những người giỏi nhất? Thay vì so sánh chúng ta với những nước đang phát triển và những nước nghèo khác, tại sao chúng ta không nói "Chúng a muốn một ngày nào đó sẽ vượt qua Pháp, qua mặt Mỹ, về công nghệ và kinh tế"?

"Bạn có điên không? Đây là một trong những nước phát triển cao nhất trên thế giới. Bạn đang mơ hoặc bạn là một người không thực tế."

"Bạn à, nếu như tôi nhớ không nhầm, thì chúng ta đã từng đánh bại hai quốc gia này trên chiến trường. Vậy có gì khác ngăn cản chúng ta trên lĩnh vực kinh tế và khoa học kỹ thuật?"

Thử tưởng tượng chúng ta hôm nay sẽ như thế nào nếu chủ tịch Hồ Chí Minh cách đây gần 70 năm nói với chúng ta rằng "Hỡi đồng bào, nước Pháp là một trong những quốc gia hùng mạnh nhất trênh thế giới. Chúng ta sẽ chẳng thể nào so sánh được với súng và đại bác của họ. Sẽ là điên khùng để đánh với họ, đừng nói gì đến suy nghĩ sẽ đánh bại Pháp". Nếu Bác Hồ nói như vậy – thử tưởng tượng chúng ta giờ đây đang ở đâu?

Thật không may là sau khi chúng ta dành chiến thắng trên chiến trường, những thế hệ kế cận đã không tiếp nối được tinh thần đó. Chúng ta đã không có khí thế, tinh thần và mong muốn dành chiến thắng.

Cách đây nhiều năm, trong một lần về VN, có khá nhiều người bạn trong Uỷ ban đối ngoại tại thời điẻm đó đã ra đón. Tôi đã rất buồn khi thấy một nhân viên cửa khẩu vòi tiền của Việt kiều và đã có lời với một trong những người bạn có mặt hôm đó: "Anh này, những người này đang đòi tiền người khác một cách không biết ngượng". Người bạn đó đã trả lời rằng "À, cậu thiếu gì tiền. Cậu có thể giúp đỡ những người anh em của mình chứ."

Nói thật là tôi đã cực kỳ thất vọng khi nghe câu trả lời này và vì vậy tôi cũng không trả lời lại. Đó là tư thế của kẻ bại trận, tư thế sẵn sàng chấp nhận những thứ kém chất lượng và đi tìm lý do để biện minh cho hành động đó. Người bạn này của tôi sau này trở thành đại sứ ở nhiều nước – tức là anh ta không phải là một người có vai vế thấp trong xã hội. Bạn có thể tưởng tượng sẽ có bao nhiêu người có cái tư tưởng bại trận như vậy trong xã hội [nếu quả thật chỉ những người tài mới được đưa lên vị trí cao - n.d.]

Và nếu nhiều người trong chúng ta có tâm lý và tư tưởng đó – liệu VN sẽ đi đến đâu?

Chúng ta, thế hệ này hôm nay, có lẽ nên tự xấu hổ với thế hệ cha ông của mình. Ông cha chúng ta đã không nói "Pháp và Mỹ rất mạnh – chúng ta không thể đánh bại họ". Họ chỉ có một suy nghĩ duy nhất trong đầu – sống hoặc chết. Đó chính là khao khát để vươn đến sự xuất sắc, là khao khát chiến thắng, là khao khát quyết không chịu đứng thứ hai (bởi vì như vậy đối với họ có nghĩa là chết).

Nếu chúng ta muốn chiến thắng, chúng ta phải suy nghĩ như một người chiến thắng. Và điều đó có nghĩa là, "Chúng ta muốn đánh bại kẻ mạnh nhất. Chúng ta muốn là người vô địch. Và chúng ta sẽ đi theo cách riêng của mình để đạt đến mục tiêu đó." Những tư tưởng như vậy sẽ tự động thúc đẩy chúng ta không chịu chấp nhận sự xoàng xỉnh, không chấp nhận chất lượng kém, không chấp nhận bất kỳ cái gì ngoài những nổ lực cao nhất trong mọi thứ chúng ta làm.

Một ai người sẽ nói – "Nhưng đấu tranh cho sự sống còn khác với đấu tranh cho sự giàu có. Trong văn hoá của chúng ta, sự giàu có chưa bao giờ là một cái gì to tác. Trong văn hoá truyền thống của chúng ta, là một giáo viên nghèo vẫn là một vị trí được trân trọng nhất."

Câu trả lời của tôi sẽ là:

(1) Khi chúng ta chống lại thực dân Pháp và Mỹ, đó không phải là chiến đấu vì sự sống còn. Chúng ta vẫn có thể sống dưới sự cai trị của thực dân Pháp và Mỹ. Nhưng dó không phải là một cuộc sống đáng tự hào. Vì vậy, chúng ta đấu tranh vì danh dự – không phải vì cái chết và sự sống.

(2) Ngày hôm nay, đấu tranh chống lại sự nghèo đói để đạt đến sự giàu có cũng là cuộc chiến vì danh dự – bởi vì mọi người xung quanh chúng ta đều luôn có thái độ xem thường những công dân của những nước nghèo.

(3) Nền văn hoá truyền thống của sự nghèo đói mà vinh quang thật ra là sai lầm. Nói theo cách nói khác, đó có thể xem là "ảo tưởng" – biện minh ("opium"). Từ góc nhìn của mỗi cá nhân, sự giàu có có lẽ tuỳ thuộc vào mỗi người và có thể sẽ là không quan trọng lắm đối với nhiều người. Tuy nhiên, từ góc nhìn của một dân tộc, nghèo đói là một sự sỉ nhục và giàu có là sức mạnh và sự độc lập. Giả như Việt Nam là một quốc gia giàu có và hùng mạnh cách đây hơn một ngàn năm thì chưa chắc Trung Quốc, Pháp, Mông Cổ, Nhật Bản, hay Mỹ đã có đủ can đảm mà xâm lăng chúng ta. Và nếu vậy thì chúng ta đã không mất quảng chừng đó thời gian để chiến đấu. Là một dân tộc, nghèo đói nghĩa là yếu thế, nghĩa là chúng ta để lộ điểm yếu cho người khác đánh, là để bị xâm lược bởi những quốc gia khác, để bị xem thường bởi những người nước khác. Đi vòng quanh thế giới và bạn sẽ thấy rõ điều này.

Nghèo đói là một căn bệnh của dân tộc. Nó cần phải bị xoá bỏ. Bất kể triết lý của bạn về sự giàu có là như thế nào – đối với một quốc gia, giàu có là một mục tiêu chính yếu.

Vậy nên, chúng ta cần phải tự bảo lẫn nhau rằng hãy đòi hỏi nhiều hơn từ chính bản thân mình và mọi người xung quanh. Hãy đòi hỏi nhiều hơn từ các cơ quan nhà nước và những người lãnh đạo đất nước. Hãy nhìn những quốc gia hàng đầu thế giới như Nhật, Anh, Úc – xem họ làm như thế nào – để học hỏi vàq quyết tâm vượt qua họ sau này (và chắc rằng họ cũng sẽ lấy làm vui lòng khi biết điều này, bởi một thầy giáo đúng nghĩa sẽ rất vui sướng khi học trò của mình vượt qua mình). Hãy thôi cái lối suy nghĩ "chúng ta nghèo – và vậy là đủ". Không, sẽ không bao giờ là đủ nếu chúng ta chưa đánh bại kẻ mạnh nhất trên thế giới này.

Hãy tin tưởng vào bản thân. Nếu chúng ta nghĩ rằng chúng ta sẽ làm được điều đó – chúng ta sẽ làm được.

Hãy đừng thoả mãn với sự xoàng xỉnh. Đừng bao giờ chấp nhận đứng thứ hai.

Vươn đến những gì tốt nhất.

Đòi hỏi những gì tốt nhất từ bản thân và mọi người.

Chúng ta có một lịch sử dài cho thấy rằng chúng ta sẽ làm được những điều mà người khác cho là không thể.

Chúc bạn một ngày thật tuyệt.

Trần Đình Hoành, LLB, JD

Luật sư, Washington DC

Và từ những góc nhìn khác…

Nước Việt Nam lớn hay nhỏ? Câu hỏi có lẽ khó trả lời. Lòng tự hào dân tộc của chúng ta khiến chúng ta không muốn nói rằng chúng ta là một nước nhỏ, nhưng mặt khác chúng ta cũng không thể mạnh miệng mà nói rằng Việt Nam là một nước lớn. Tạm bỏ qua lòng tự hào dân tộc để nhìn lại, tớ cho rằng chúng ta vẫn đang là một nước nhỏ. "Nhỏ" về kinh tế. "Nhỏ" về khoa học kỹ thuật. "Nhỏ" về diện tích. Chúng ta "nhỏ" còn về nhiều mặt khác nữa. Nhưng đó theo tớ không phải là tất cả, không phải là những điểm mấu chốt để đánh giá về một quốc gia.

Bạn "linhpaven" đã có một lập luận khá hay về việc so sánh giữa các quốc gia (tớ tạm dịch ra tiếng Việt):

… Nhưng rồi làm thế nào chúng ta định nghĩa sự hùng cường của một dân tộc? Nếu chúng ta lấy đất đai làm tiêu chí, Đan Mạch sẽ là một trong những quốc gia mạnh nhất ngày nay trên thế giới bởi nó lớn hơn nhiều so với Anh hay Nhật Bản. Còn nếu lấy dân số làm tiêu chí thì chúng ta hẳn phải vượt qua Ấn Độ, hơn Đức và Nam Triều Tiên. Không, chúng ta định nghĩa sự hùng cương dựa trên tầm quan trọng và mức độ ảnh hưởng của một dân tộc đối với những dân tộc xung quanh…

"Tầm ảnh hưởng"? Từ những gì tớ cảm nhận được xung quanh cuộc thảo luận này, kinh tế được cho là điểm tối quan trọng, là cái đích duy nhất mà chúng ta sẽ phải hướng đến để đưa đất nước trở thành một dân tộc hùng mạnh. Thể hiện rõ nhất là từ quan điểm của anh Trần Đình Hoành trong bài viết ở trên

Nghèo đói là một căn bệnh của một dân tộc. Sự nghèo đói nhất thiết phải bị xoá sổ. Bất kể triết lý của mỗi người chúng ta về ý nghĩa của sự giàu sang là như thế nào, đối với một dân tộc, sự phồn thịnh là mục tiêu chính nhất,

Một góc nhìn khác của một bạn đọc trong bài "Rất cần những cú đấm mạnh" đăng trên chuyên đề "Nước Việt Nam ta nhỏ hay không nhỏ?", khai thác từ một câu chuyện dân gian mà mỗi người Việt Nam đều quen thuộc, cũng thể hiện quan điểm này:

… Để có khát vọng lớn phải biết cái nhục lớn. Với chiều dài lịch sử một dân tộc thì "cái nhục mất nước" chỉ là một quãng đường ngắn trên con đường dằng dặc đưa dân tộc quốc gia đến giàu có, văn minh, hùng cường. Thánh Gióng khi đánh xong giặc Ân đã bay lên trời bỏ lại ở quê hương người mẹ già còm cõi nghèo đói. Bao đời nay chúng ta đã xây dựng được hình tượng Thánh Gióng anh hùng xóa "cái nhục mất nước", nhưng mới chỉ dừng lại ở đó khi để cho Thánh Gióng về trời an hưởng cõi thiên đình. Câu chuyện cổ tích ấy không có đoạn kết cần thiết cho lịch sử đa chiều của một dân tộc.

Tớ không khỏi "sốc" khi lần đầu đọc ý kiến này bởi nó thể hiện một góc nhìn hoàn toàn mới về câu chuyện Thánh Gióng mà trước nay tớ vẫn chưa hề nghĩ đến (và một chút phật ý vì chắc chắn là từ đây trở về sau – mỗi khi đọc lại truyện Tháng Gióng tớ sẽ không còn hoàn toàn được thoải mái nữa bởi cái ý tưởng này đã được "gieo" vào đầu).

Là một người rất dở về kinh tế (phải tự nhận tớ không coi trọng tiền bạc lắm và quản lý tiền bạc cũng rất kém – mục tiêu cho tương lai là chỉ cần được làm đúng cái mình thích), tớ thường xuyên tự hỏi liệu kinh tế có phải là tất cả?

Và Liệu đó có phải là mục tiêu "duy nhất" cần hướng tới để trở thành một nước lớn?

Canada không giàu bằng Mỹ, nhưng Canada lại được cho là nước có chất lượng cuộc sống tốt hơn Mỹ. Canada cũng là một trong rất ít nước mà mỗi khi được nhắc đến thì chỉ là những điều tốt đẹp (trái ngược hẳn với hình ảnh của Mỹ). Tất nhiên, Canada cũng là một nước giàu – nhưng rõ ràng phải có một cái gì đó khiến Canada được nhìn dưới một con mắt hoàn toàn khác so với cái cách mà người ta nhìn về nước Mỹ. Cái tạo nên sự khác biệt đó, theo tớ, là nhân tố con người. Con người chính là yếu tố quan trọng nhất để đánh giá một nước là "lớn" hay "nhỏ". Và "Con người" theo tớ mới chính là mục tiêu "duy nhất" cần hướng đến để trở thành một nước lớn.

Như minh họa của bạn Linh, người ta có thể xắp xếp các nước theo nhiều tiêu chí khác nhau: Kinh tế (Mỹ > Trung Quốc > Nhật), Diện tích (Nga > Canada > Mỹ), Dân số (Trung Quốc > Ấn Độ > Mỹ), trình độ văn minh của người dân,… Nhưng xét cho cùng, trừ hai tiêu chí diện tích và dân số có lẽ không phù hợp trong trường hợp này, tất cả những tiêu chí khác đều xuất phát từ yếu tố con người mà ra.

Có vẻ như giữa nhân tố "kinh tế" và "con người" – cái mối quan hệ vòng vo nhân-quả khiến cho việc xác định mục tiêu cần hướng tới trở nên khó khăn. Phát triển kinh tế trước và nhân tố con người (trình độ văn minh, v.v…) cũng sẽ phát triển theo? hay là chỉ khi có nhân tố con người thì kinh tế mới phát triển? Trường hợp này cũng giống với một bài viết cách đây khá lâu của tớ – nhưng có lẽ dễ hơn một chút bởi có lẽ nhiều bạn sẽ đồng ý với quan điểm của tớ rằng phải phát triển con người trước. Việc chỉ thấy mục tiêu kinh tế và đặt nó lên hàng đầu theo tớ sẽ là sai lầm.

Còn nói về những vấn đề hiện tại trong việc phát triển nhân tố con người ở VN hiện nay thì có lẽ là còn rất nhiều điều để khắc phục. Tuy nhiên, tớ thật sự tâm đắc với trích dẫn về bài diễn thuyết của G.Neru (*) của một bạn đọc cũng trong diễn đàn "Nước Việt Nam lớn hay nhỏ" đăng trên Thanh Niên có tiêu đề "Không thể sử dụng “chất liệu” cũ trong thời cuộc mới":

[...] Tôi cảm phục bài phát biểu sinh động và thâm thúy về văn hóa của G.Nêru từ năm 1950, đến nay vẫn còn có giá trị lớn. Ông đưa ra một cách tiếp cận khoa học đối với các vấn đề của đời sống, tức là cố gắng tiếp thụ sự thật ở mọi nơi.

Ông cho rằng ông không nghi ngờ việc những mặt tinh thần và các giá trị đạo đức là những cái xét đến cùng, quan trọng hơn những thứ khác nhưng thật đáng ngạc nhiên cái lối tự cho mình ưu việt hơn người khác về mặt tinh thần chẳng qua chỉ để trốn chạy khỏi thực tế thấp kém về mặt vật chất và khoa học tự nhiên. Đó là điều không thể chấp nhận được, theo bất cứ ý nghĩa nào. Đó là sự trốn chạy để khỏi đối mặt với những nguyên nhân đã làm nhục con người. Ông nói tiếp: chủ nghĩa dân tộc, tất nhiên, là một hiện tượng kỳ lạ. Ở một giai đoạn nhất định của lịch sử, nó mang lại sức sống, sự phát triển, sức mạnh và sự thống nhất. Nhưng đồng thời nó có khuynh hướng hạn chế con người khi khiến họ nghĩ rằng đất nước của họ là một cái gì khác biệt với phần còn lại của thế giới.

Tìm trên mạng rất nhiều nhưng tớ không tìm được thông tin nào về nhân vật này – trừ nhà lãnh đạo nổi tiếng của Ấn Độ là Jawaharlal Nehru – người cũng có một bài diễn văn tuyên ngôn độc lập cho Ấn Độ nổi tiếng năm 1947. Không biết đây có phải là người mà tác giả bài viết trên muốn nhắc đến hay không.

Phần lớn mọi ý kiến đều là hãy nhìn các nước lớn đi trước làm mục tiêu, để học tập, và để vượt qua họ. Vậy các nước được xem là những "nước lớn" trên thế giới – họ sẽ nhìn ai để phát triển? Theo tớ, nhìn nhận lại chính mình cũng là một cách để phát triển. Đó cũng chính là những gì mà Neru hàm ý như trong đoạn trích dẫn trên…

Từ một suy nghĩ khác khi viết đến đây – tuy có hơi triết lý một chút – nhưng tớ cho rằng điều khiến chúng ta không đạt đến khả năng thực của chính mình cũng chính là con người luôn tự so sánh mình với người khác để tìm cách vượt qua. Nhìn người khác để học tập – điều đó tất nhiên (và có lẽ là hiển nhiên) giúp chúng ta phát triển – nhưng theo tớ sẽ vẫn không bao giờ giúp chúng ta đạt đến mức mà chúng ta có thể đạt được.

Bài viết trên của Luật sư Hoàng quả là một bài viết cực kỳ hay. Mỗi lần đọc bài viết đó là mỗi lần cảm thấy một cái gì đó rạo rực – rất khí thế trong mình. Và tớ tin rằng các bạn cũng sẽ cảm thấy như vậy…

Phân mục Ghi chép & Suy nghĩ
Chủ đề bài viết gồm

Phản hồi về bài viết