<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><!-- generator="wordpress/2.3.3" -->
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	>
<channel>
	<title>Comments on: Làm thế nào để không thay đổi?</title>
	<link>http://www.nguoitapviet.info/2006/05/05/291/</link>
	<description>Tớ tên thật là Trần Lê Duy Tiên, sinh viên năm cuối trường Đại học Calgary (University of Calgary), chuyên ngành Công nghệ thông tin. Weblog nguoitapviet.info là nơi tớ viết về những gì tớ đọc và suy nghĩ, về những gì tớ nhìn và những gì tớ thấy, những gì tớ nghe và cảm nhận, những gì tớ biết và cả những gì tớ không biết. Phương châm của Người Tập viết là "Thà viết đúng với những gì là bạn mà không có người đọc, còn hơn là viết cho mọi người nhưng không có phong cách riêng."</description>
	<pubDate>Thu, 20 Nov 2008 15:34:22 +0000</pubDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.3.3</generator>
		<item>
		<title>By: leduytien</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2006/05/05/291/#comment-1226</link>
		<dc:creator>leduytien</dc:creator>
		<pubDate>Sat, 06 May 2006 13:00:59 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2006/05/05/291/#comment-1226</guid>
		<description>Có lẽ đó đúng là những suy nghĩ bất chợt của tớ tại thời điểm đó. Giờ thì ... hết rồi :). Tớ sẽ rất muốn rút lại những dòng cuối cùng của bài viết bởi chắc chắn rằng tớ sẽ rất buồn nếu không còn có ai quan tâm đến mình (cái "cảm giác" nhất thời đó, như bạn tớ nói - là của một thằng ở tuổi dậy thì có những thay đổi về tâm sinh lý :D - có vẻ đúng thật) nhưng điều đó đi ngược lại với những gì tớ tự hứa với mình rằng nguoitapviet sẽ là sự phản ánh chân thật những suy nghĩ và góc nhìn của tớ theo thời gian. Có lẽ sau này một ngày nào đó tớ ngồi đọc lại những suy nghĩ này sẽ tự cười thầm về chính mình... Nhưng đó là chuyện của tương lai.

Trả lời email cho một người bạn mới chợt nhận ra rằng cái điều khiến tớ suy nghĩ nhiều không phải là việc tớ thay đổi mà chính là ở chỗ những thay đổi đó có vẻ như phần nào đi ngược lại với những gì tớ muốn từ bản thân mình. Tớ muốn vẫn giữ được sự vô tư như trước. Tớ muốn sống một cách "ôn hoà" như trước trong cách cư xử với mọi người... Không hẳn những thay đổi này là không tốt, nhưng nó đi ngược lại với quan niệm sống của tớ từ trước đến nay.

Điều khiến tớ vui lúc này là tớ nhận ra trong bản thân mình vẫn giữ lại những mong muốn đó - Quan niệm sống của tớ vẫn không thay đổi. Cái đó theo tớ là cái quan trọng nhất bởi tớ tin rằng một khi mình vẫn giữ được những điều đó thì những thay đổi của mình sẽ là tích cực. Ít nhất là đối với bản thân mình.

Rất cám ơn những sự động viên của các bạn. Tớ sẽ tạm khóa lại phần phản hồi cho bài viết này ở đây.</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Có lẽ đó đúng là những suy nghĩ bất chợt của tớ tại thời điểm đó. Giờ thì &#8230; hết rồi :). Tớ sẽ rất muốn rút lại những dòng cuối cùng của bài viết bởi chắc chắn rằng tớ sẽ rất buồn nếu không còn có ai quan tâm đến mình (cái &#8220;cảm giác&#8221; nhất thời đó, như bạn tớ nói - là của một thằng ở tuổi dậy thì có những thay đổi về tâm sinh lý :D - có vẻ đúng thật) nhưng điều đó đi ngược lại với những gì tớ tự hứa với mình rằng nguoitapviet sẽ là sự phản ánh chân thật những suy nghĩ và góc nhìn của tớ theo thời gian. Có lẽ sau này một ngày nào đó tớ ngồi đọc lại những suy nghĩ này sẽ tự cười thầm về chính mình&#8230; Nhưng đó là chuyện của tương lai.</p>
<p>Trả lời email cho một người bạn mới chợt nhận ra rằng cái điều khiến tớ suy nghĩ nhiều không phải là việc tớ thay đổi mà chính là ở chỗ những thay đổi đó có vẻ như phần nào đi ngược lại với những gì tớ muốn từ bản thân mình. Tớ muốn vẫn giữ được sự vô tư như trước. Tớ muốn sống một cách &#8220;ôn hoà&#8221; như trước trong cách cư xử với mọi người&#8230; Không hẳn những thay đổi này là không tốt, nhưng nó đi ngược lại với quan niệm sống của tớ từ trước đến nay.</p>
<p>Điều khiến tớ vui lúc này là tớ nhận ra trong bản thân mình vẫn giữ lại những mong muốn đó - Quan niệm sống của tớ vẫn không thay đổi. Cái đó theo tớ là cái quan trọng nhất bởi tớ tin rằng một khi mình vẫn giữ được những điều đó thì những thay đổi của mình sẽ là tích cực. Ít nhất là đối với bản thân mình.</p>
<p>Rất cám ơn những sự động viên của các bạn. Tớ sẽ tạm khóa lại phần phản hồi cho bài viết này ở đây.</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: Núi</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2006/05/05/291/#comment-1224</link>
		<dc:creator>Núi</dc:creator>
		<pubDate>Sat, 06 May 2006 05:20:40 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2006/05/05/291/#comment-1224</guid>
		<description>Theo mình nhìn nhận thay đổi là phần không thể thiếu của vật chất. Chẳng có gì dừng lại cả.

Trong xã hội loài người, mình có cảm tưởng là những người nào thích nghi tốt với mọi thay đổi đều là người thành đạt. Còn người nhìn được trước thay đổi sẽ trở thành thiên tài. Thế mới có câu "thời thế tạo anh hùng". Bill là ví dụ kinh điển, ông nhìn được khả năng của PC nên thành công mĩ mãn trên môi trường Desktop, nhưng lại không nhìn được vai trò của www nên MSN h này vẫn lẹt đa lẹt đẹt dù đầu tư bao nhiêu $.

Suy ra chuyện thay đổi không phải là vấn đề chính, thay đổi là cái đương nhiên. Mà đã là những cái đương nhiên thì theo quan điểm của mình là kô cần quan tâm, mình chỉ nên quan tâm đến những gì kô phải đương nhiên, những gì mà mình xoay vần được. Ví dụ: thay đổi à, ok thay đổi, nhưng thay đổi như thế nào? Đó, vấn đề là mình chỉ quyết định được là thay đổi ntn chứ không thể quyết định có thay đổi hay không, và thậm chí không thể quyết định là người khác sẽ nhìn nhận sự thay đổi của mình như thế nào, right?

Hảo ý "Đối với tôi: Ai chê mình thì mặc họ, chỉ cần mình trung thực với bản thân và luôn cố gắng là được" bắt tay cái nèo ;). Mình cũng nghĩ quan niệm như vậy là tốt nhưng xét cho cùng thì cũng thấy hơi ngu ngu :)) (ví dụ trong một số trường hợp cụ thể như yêu đương hoặc làm ăn trực tiếp ở VN). Đã là người mình nghĩ nên linh động.

Tóm lại, trên đời này chẳng có gì đúng và hiển nhiên chả có gì sai, có 1 điều duy nhất cần biết: mình chắc chắn phải chết vào một ngày nào đó (~Jobs). Vậy hãy bắt tay vào việc, đừng ám ảnh về quá khứ đã rồi, hay tương lai còn mờ ảo.

Mình còn nhớ trong một cuốn sách có nói:
Quá khứ là số 0, tương lai là số ảo, hiện tại là số thực.

Bye !

P.S. Thực ra mình cũng đang ở trong tâm trạng rất phân vân về tương lai. Tiên có dự định gì cho tương lại kô? Liệu có thể trao đổi qua mail về một số hướng phát triển nào đó? Nếu ok mình sẽ gửi CV của mình ^_^</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Theo mình nhìn nhận thay đổi là phần không thể thiếu của vật chất. Chẳng có gì dừng lại cả.</p>
<p>Trong xã hội loài người, mình có cảm tưởng là những người nào thích nghi tốt với mọi thay đổi đều là người thành đạt. Còn người nhìn được trước thay đổi sẽ trở thành thiên tài. Thế mới có câu &#8220;thời thế tạo anh hùng&#8221;. Bill là ví dụ kinh điển, ông nhìn được khả năng của PC nên thành công mĩ mãn trên môi trường Desktop, nhưng lại không nhìn được vai trò của www nên MSN h này vẫn lẹt đa lẹt đẹt dù đầu tư bao nhiêu $.</p>
<p>Suy ra chuyện thay đổi không phải là vấn đề chính, thay đổi là cái đương nhiên. Mà đã là những cái đương nhiên thì theo quan điểm của mình là kô cần quan tâm, mình chỉ nên quan tâm đến những gì kô phải đương nhiên, những gì mà mình xoay vần được. Ví dụ: thay đổi à, ok thay đổi, nhưng thay đổi như thế nào? Đó, vấn đề là mình chỉ quyết định được là thay đổi ntn chứ không thể quyết định có thay đổi hay không, và thậm chí không thể quyết định là người khác sẽ nhìn nhận sự thay đổi của mình như thế nào, right?</p>
<p>Hảo ý &#8220;Đối với tôi: Ai chê mình thì mặc họ, chỉ cần mình trung thực với bản thân và luôn cố gắng là được&#8221; bắt tay cái nèo ;). Mình cũng nghĩ quan niệm như vậy là tốt nhưng xét cho cùng thì cũng thấy hơi ngu ngu :)) (ví dụ trong một số trường hợp cụ thể như yêu đương hoặc làm ăn trực tiếp ở VN). Đã là người mình nghĩ nên linh động.</p>
<p>Tóm lại, trên đời này chẳng có gì đúng và hiển nhiên chả có gì sai, có 1 điều duy nhất cần biết: mình chắc chắn phải chết vào một ngày nào đó (~Jobs). Vậy hãy bắt tay vào việc, đừng ám ảnh về quá khứ đã rồi, hay tương lai còn mờ ảo.</p>
<p>Mình còn nhớ trong một cuốn sách có nói:<br />
Quá khứ là số 0, tương lai là số ảo, hiện tại là số thực.</p>
<p>Bye !</p>
<p>P.S. Thực ra mình cũng đang ở trong tâm trạng rất phân vân về tương lai. Tiên có dự định gì cho tương lại kô? Liệu có thể trao đổi qua mail về một số hướng phát triển nào đó? Nếu ok mình sẽ gửi CV của mình ^_^</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: pik</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2006/05/05/291/#comment-1223</link>
		<dc:creator>pik</dc:creator>
		<pubDate>Sat, 06 May 2006 01:34:09 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2006/05/05/291/#comment-1223</guid>
		<description>Một vật gì đó, mà trong bản thân nó không hàm chứa sự thay đổi nghĩa là nó "không sống".
Nên bạn Tiên đừng mong muốn "mình không thay đổi nữa nhé".

(Nếu như nguoitapviet.info không có gì thay đổi thì chán lắm. ^_^. )

Bạn hãy thay đổi tiếp ( thay đổi để thoát khỏi sự "đi xuống của tinh thần" ).

............................................</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Một vật gì đó, mà trong bản thân nó không hàm chứa sự thay đổi nghĩa là nó &#8220;không sống&#8221;.<br />
Nên bạn Tiên đừng mong muốn &#8220;mình không thay đổi nữa nhé&#8221;.</p>
<p>(Nếu như nguoitapviet.info không có gì thay đổi thì chán lắm. ^_^. )</p>
<p>Bạn hãy thay đổi tiếp ( thay đổi để thoát khỏi sự &#8220;đi xuống của tinh thần&#8221; ).</p>
<p>&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;..</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: sunflower</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2006/05/05/291/#comment-1222</link>
		<dc:creator>sunflower</dc:creator>
		<pubDate>Sat, 06 May 2006 01:19:25 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2006/05/05/291/#comment-1222</guid>
		<description>Khi nhin xuong mot dong song ,le ra to fai nghi " ko ai tam hai lan tren mot dong song", the ma trong long lai vang len giai dieu nay 
" the winds of change are always blowing 
and everytime I try to stay
the winds of change continue blowing
and they just carry me away".</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Khi nhin xuong mot dong song ,le ra to fai nghi &#8221; ko ai tam hai lan tren mot dong song&#8221;, the ma trong long lai vang len giai dieu nay<br />
&#8221; the winds of change are always blowing<br />
and everytime I try to stay<br />
the winds of change continue blowing<br />
and they just carry me away&#8221;.</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: GB</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2006/05/05/291/#comment-1220</link>
		<dc:creator>GB</dc:creator>
		<pubDate>Fri, 05 May 2006 11:17:48 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2006/05/05/291/#comment-1220</guid>
		<description>Thay đổi trong cuộc sống là điều dễ hiểu. Ai cũng phải thay đổi. Mỗi ngày trôi qua, chúng ta lớn lên, chúng ta sống, chúng ta làm việc nghĩa là chúng ta cũng đã thay đổi. Thế giới luôn vận động và chúng ta phải thích nghi với nó.
Con người, cũng như mọi vật khác đều có xu hướng chống lại sự thay đổi. Đôi khi cũng thật khó khăn : chúng ta vừa phải cố gắng để thay đổi (tất nhiên là theo hướng mà ta cho rằng tốt hơn) vừa phải làm cho mọi người thấy là nó tốt hơn (chúng ta nghĩ là đúng thì vẫn là chưa đủ) lại vừa phải tự thuyết phục mình là mình vẫn là chính mình (cho dù mình đã thay đổi (?)).

Người VN thường có xu hướng nặng lòng với quá khứ. Đôi khi điều này đồng nghĩa với ngại thay đổi. Phải chăng đó là một trong những lý do khiến chúng ta vẫn còn ở đằng sau nhiều nước khác về nhiều khía cạnh?. Mặc dù điều đó mang lại cho chúng ta cảm giác ấm áp (nhưng lúc nào cũng ở trong chăn thì có gì là hay ?).

Về bài báo vừa rồi của bạn, tôi thấy rất tuyệt. Bạn đã nói được nhiều điều rất sâu sắc (với góc nhìn của tôi). Tôi không hiểu sao có nhiều người lại có phản ứng khá căng thẳng về cách dùng từ của bạn. Riêng tôi thấy điều đó hoàn toàn bình thường. Tôi lấy ví dụ : Một người, trong một vấn đề (và hoàn cảnh) nhất định có thể có một trong 3 tình trạng : khôn (biết), ngu (không biết), không biết (không biết là mình biết/không biết). Nếu một ai đó nhận xét rằng người đó là ngu. Thì theo tôi thái độ đúng của người đó nên là :
 - khôn : tên này nói bậy, nhe răng ra dọa nó một phát (cười) :D.
 - ngu : chết cha, nó biêt tỏng mình rồi, đành phải sửa thôi. =&#62; tìm tới mức khôn;
 - không biết : nó bị tâm thần à? nhưng nhìn cái mặt thì cũng thông minh? hay mình ngu thật? có lẽ mình phải hỏi kỹ lại nó xem sao. =&#62; hi vọng sẽ đạt được mức khôn ;)

còn thái độ mà tôi cho là "không" đúng :
 - khôn : mình khôn thế này mà nó dám bịa đặt, phải cho nó biết thế nào là lễ độ.
 - ngu : mình có ngu đâu mà đi thừa nhận :D phải cho nó biết là mình không ngu như nó.
 - không biết : làm gì có chuyện mình ngu? họa chăng là nó ngu thôi.

(viết xong đoạn này tôi cũng thấy mình hơi ngu ngu :) )


Nói túm lại : một chút buồn bã cũng hay. Nhưng hi vọng bạn Tiên sẽ sớm vượt qua được giai đoạn này và tìm thấy những ý nghĩa mới của cuộc sống. 
(Đối với tôi : Ai chê mình thì mặc họ, chỉ cần mình trung thực với bản thân và luôn cố gắng là được)

Kết luận : Ta thay đổi nghĩa là ta tồn tại!</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Thay đổi trong cuộc sống là điều dễ hiểu. Ai cũng phải thay đổi. Mỗi ngày trôi qua, chúng ta lớn lên, chúng ta sống, chúng ta làm việc nghĩa là chúng ta cũng đã thay đổi. Thế giới luôn vận động và chúng ta phải thích nghi với nó.<br />
Con người, cũng như mọi vật khác đều có xu hướng chống lại sự thay đổi. Đôi khi cũng thật khó khăn : chúng ta vừa phải cố gắng để thay đổi (tất nhiên là theo hướng mà ta cho rằng tốt hơn) vừa phải làm cho mọi người thấy là nó tốt hơn (chúng ta nghĩ là đúng thì vẫn là chưa đủ) lại vừa phải tự thuyết phục mình là mình vẫn là chính mình (cho dù mình đã thay đổi (?)).</p>
<p>Người VN thường có xu hướng nặng lòng với quá khứ. Đôi khi điều này đồng nghĩa với ngại thay đổi. Phải chăng đó là một trong những lý do khiến chúng ta vẫn còn ở đằng sau nhiều nước khác về nhiều khía cạnh?. Mặc dù điều đó mang lại cho chúng ta cảm giác ấm áp (nhưng lúc nào cũng ở trong chăn thì có gì là hay ?).</p>
<p>Về bài báo vừa rồi của bạn, tôi thấy rất tuyệt. Bạn đã nói được nhiều điều rất sâu sắc (với góc nhìn của tôi). Tôi không hiểu sao có nhiều người lại có phản ứng khá căng thẳng về cách dùng từ của bạn. Riêng tôi thấy điều đó hoàn toàn bình thường. Tôi lấy ví dụ : Một người, trong một vấn đề (và hoàn cảnh) nhất định có thể có một trong 3 tình trạng : khôn (biết), ngu (không biết), không biết (không biết là mình biết/không biết). Nếu một ai đó nhận xét rằng người đó là ngu. Thì theo tôi thái độ đúng của người đó nên là :<br />
 - khôn : tên này nói bậy, nhe răng ra dọa nó một phát (cười) :D.<br />
 - ngu : chết cha, nó biêt tỏng mình rồi, đành phải sửa thôi. =&gt; tìm tới mức khôn;<br />
 - không biết : nó bị tâm thần à? nhưng nhìn cái mặt thì cũng thông minh? hay mình ngu thật? có lẽ mình phải hỏi kỹ lại nó xem sao. =&gt; hi vọng sẽ đạt được mức khôn ;)</p>
<p>còn thái độ mà tôi cho là &#8220;không&#8221; đúng :<br />
 - khôn : mình khôn thế này mà nó dám bịa đặt, phải cho nó biết thế nào là lễ độ.<br />
 - ngu : mình có ngu đâu mà đi thừa nhận :D phải cho nó biết là mình không ngu như nó.<br />
 - không biết : làm gì có chuyện mình ngu? họa chăng là nó ngu thôi.</p>
<p>(viết xong đoạn này tôi cũng thấy mình hơi ngu ngu :) )</p>
<p>Nói túm lại : một chút buồn bã cũng hay. Nhưng hi vọng bạn Tiên sẽ sớm vượt qua được giai đoạn này và tìm thấy những ý nghĩa mới của cuộc sống.<br />
(Đối với tôi : Ai chê mình thì mặc họ, chỉ cần mình trung thực với bản thân và luôn cố gắng là được)</p>
<p>Kết luận : Ta thay đổi nghĩa là ta tồn tại!</p>
]]></content:encoded>
	</item>
</channel>
</rss>
