Nhạc Điệu và “Người tập nói”
Trước hết, xin giới giới thiệu là chương trình Nhạc Điệu Hàng Tuần (NĐHT) số thứ hai đã được đưa lên trên trang nhacdieu.net. Chương trình lần này sẽ có 8 bài hát mới và cả phần giới thiệu 8 bài hát được chọn trong chương trình thứ nhất.
Có lẽ nhiều bạn đang tự hỏi "hàng tuần" gì mà cả 2-3 tuần mới có được một số như thế này? Lí do đơn giản là vì tớ đang trong giai đoạn thi cuối kỳ nên không có thời gian nhiều để thực hiện chương trình này một cách định kỳ (hôm nay tranh thủ một ngày rảnh trong đợt thi để thực hiện chương trình thứ hai này). Ngoài ra còn có một nguyên nhân khác nữa… đó là tớ đang "tập nói"!
Nguyên nhân thứ hai: tớ đang trong giai đoạn làm "Người Tập Nói" nên tốc độ nói khá chậm :). Ngạc nhiên? Trước đây tớ từng nói đùa với bạn tớ rằng bây giờ tớ đang là "người tập viết" nhưng nhất định một lúc nào đó tớ cũng sẽ phải "tập nói". Thậm chí cái ý định đăng ký tên miền "nguoitapnoi.info" cũng từng tồn tại trong những dự định của tớ (tất nhiên, nó đã bị bỏ hoàn toàn sau đó). Một trong những chướng ngại khiến cho việc xây dựng chương trình NĐHT chiếm nhiều thời gian chính là việc tập nói! Và dưới đây là quá trình mà tớ đang thực hiện:
Bước 1: Chọn lọc bài hát. Để chuẩn bị cho một chương trình, hiện tại, tớ thường xuyên nghe toàn bộ thư viện nhạc của mình một cách ngẫu nhiên và đánh dấu mỗi khi gặp một bài hát hay (sử dụng iPod gần như mọi lúc, mọi nơi). Sử dụng danh sách này, tớ chọn lọc ra một số bài để giới thiệu với cố gắng để đảm bảo sự đa dạng của mỗi chương trình.
Bước 2: phần ghi âm. Ban đầu, tương đối tự tin với khả năng trình bày thông tin của mình (từng thực hiện rất nhiều bài thuyết trình từ ngay những năm cấp 2), tớ chỉ ghi ra những ý mà mình sẽ nói. Thế nhưng, kết quả là tốn cả đống thời gian ghi âm mà không bao giờ nói cho được suôn sẽ. Và tệ hơn, mỗi lần nói lại mỗi lần khác đi. Kết cục là tớ đành phải ngồi viết ra một "bài nói" tương đối chi tiết (thậm chí đến từng chữ) những gì mình sẽ nói và gần như là đọc từ đó ra (sử dụng màn hình máy tính xách tay để hiển thị bài mình sẽ nói, còn cái máy để bàn mạnh hơn nhiều được sử dụng để xử lý âm thanh với Adobe Audition 1.5).
Thế nhưng mọi chuyện không phải cứ vậy là xong. Trước hết, ngay cả đã có sẵn bài để nói theo, để nói cho suôn sẽ, tớ đã phải ghi âm trung bình mỗi câu … 3 lần. Thứ hai, "đọc" khác với "nói". Các bạn chắc nhận ra trong chương trình đầu tiên, tớ nói rất … vô cảm? Tớ nghe lại chương trình của mình mà cũng thấy buồn cười - huống chi các bạn.
Trong số thứ hai của chương trình, vẫn sử dụng cách chuẩn bị sẵn mọi thứ mình sẽ nói một cách chi tiết như trong lần đầu nhưng lần này tớ đã rất cố gắng để tỏ ra tự nhiên hơn một chút. Cá nhân tớ nghe lại thấy mình "khá" hơn một chút nhưng vẫn đang chờ ý kiến từ các bạn…
Điều tớ rút ra là để học nói khó hơn học viết bởi ít ra khi viết, bạn còn có cơ hội ngồi chỉnh sữa lại từng câu, từng chữ trước khi giới thiệu cho người khác. Khi nói, bạn không có cơ hội đó. Đã thế, việc nói để ghi âm lại càng khó hơn nói trong xã giao hàng ngày. Khi bạn có cơ hội ghi âm và nghe lại chính những gì mình nói, bạn mới thấy mình "quê" đến mức nào - đến mức không dám nói nữa. Thực hiện ghi âm cho chương trình Nhạc Điệu một phần cũng do tớ liều để cải thiện khả năng nói của mình. Hi vọng các bạn "bỏ qua" những lỗi lặt vặt và đừng cười cái kiểu "nói mà như đọc" hiện tại của tớ nhé :) (tuy nhiên, tớ hoan nghênh mọi ý kiến đóng góp để giúp tớ "học nói" nhanh hơn).
Ảnh dưới đây là góc bàn tớ trong quá trình ghi âm (thật ra đã được dọn lại một chút cho gọn để chụp ảnh rồi ;) ). Xem ảnh to trong trang flickr của tớ.



Germany
Canada
France
Viet Nam
United States







Phuong
Canada
đến từ
(no VNI ) Đang nghe thử chương trình. (lần này nghiêm túc không cầm kéo nữa). Nhạc thì hay nhưng “người tập nói” vẫn cần phải tiếp tục tập. Ở phần trứơc,Tiên cứ đọc liên tục, nên sẽ không phải thể hiện cảm xúc nhiều. Còn lần này Tiên phải vừa xen kẽ nhạc và thuyết minh, nhiều việc hơn nên sẽ có nhiều vấn đề hơn. Cách Tiên nói chuyện thì không khác ở ngòai cho lắm. Đến cuối đọan hình như hơi vội. (mỗi chữ cuối bị cắt rất đột ngột, mạch cảm nhận của ngừoi nghe cũng bị cut luôn!). Về cách dùng từ thì chú ý, đừng gọi “cô ca sĩ” nghe hơi nặng . Cứ gọi ca sĩ hoặc nữ ca sĩ là được.
Đọan giới thiệu về bài của Như Quỳnh có lẽ là được nhất vì nó có được một chút cảm xúc.( có lên giọng và xuống giọng, không đều đều và ngang ngang ).
Lợi thế của Tiên là đang thâu âm, có thể làm lại nhiều lần, nhưng cũng tại vì làm lại nhiều lần nên mỗi lần cảm xúc sẽ thay đổi.