<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><!-- generator="wordpress/2.3.3" -->
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	>
<channel>
	<title>Comments on: Phải chăng rồi sẽ phai nhạt?</title>
	<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/28/191/</link>
	<description>Tớ tên thật là Trần Lê Duy Tiên, sinh viên năm cuối trường Đại học Calgary (University of Calgary), chuyên ngành Công nghệ thông tin. Weblog nguoitapviet.info là nơi tớ viết về những gì tớ đọc và suy nghĩ, về những gì tớ nhìn và những gì tớ thấy, những gì tớ nghe và cảm nhận, những gì tớ biết và cả những gì tớ không biết. Phương châm của Người Tập viết là "Thà viết đúng với những gì là bạn mà không có người đọc, còn hơn là viết cho mọi người nhưng không có phong cách riêng."</description>
	<pubDate>Tue, 06 Jan 2009 11:45:58 +0000</pubDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.3.3</generator>
		<item>
		<title>By: Visitor</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/28/191/#comment-366</link>
		<dc:creator>Visitor</dc:creator>
		<pubDate>Sun, 03 Jul 2005 04:27:49 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/28/191/#comment-366</guid>
		<description>Ngày hôm qua sẽ vẫn còn nếu như ký ức còn. 
Vô tình tôi đọc được một câu:
Có nhiều mối kết giao thoạt đầu gọi là tình bạn để rồi phai nhạt và biến mất theo thời gian.
Phải vậy không T.A...........</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Ngày hôm qua sẽ vẫn còn nếu như ký ức còn.<br />
Vô tình tôi đọc được một câu:<br />
Có nhiều mối kết giao thoạt đầu gọi là tình bạn để rồi phai nhạt và biến mất theo thời gian.<br />
Phải vậy không T.A&#8230;&#8230;&#8230;..</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: leduytien</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/28/191/#comment-312</link>
		<dc:creator>leduytien</dc:creator>
		<pubDate>Thu, 30 Jun 2005 06:20:40 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/28/191/#comment-312</guid>
		<description>Vốn kém cỏi về văn thơ nên không có ý kiến (chỉ có điều đọc nó bị đứt đứt :)). Dù sao đi nữa, cám ơn bạn đã chia sẽ bài thơ trên.</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Vốn kém cỏi về văn thơ nên không có ý kiến (chỉ có điều đọc nó bị đứt đứt :)). Dù sao đi nữa, cám ơn bạn đã chia sẽ bài thơ trên.</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: ookami_djp</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/28/191/#comment-309</link>
		<dc:creator>ookami_djp</dc:creator>
		<pubDate>Thu, 30 Jun 2005 03:38:23 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/28/191/#comment-309</guid>
		<description>tặng mọi người những cảm xúc của những ngày cuối cấp
   bắt đầu bằng màu hoa của tháng năm
   buổi học cuối cùng trang lưu bút chuyền tay nhau vội vã
   sao nói hết những điều dường như rất cũ
   đám mây hình nỗi nhớ phía trời xa

   mùa hạ - con tàu
   sân trường hoá sân ga
   bài thi là tấm vé khứ hồi
   ngày hôm qua...
   tuổi học trò đã trở thành kí ức
   
   bạn gục đầu vào vai tôi thầm khóc 
   tôi gục đầu vào những kỉ niệm rất xanh
   ai run run nguyệch ngoạc kí tên mình 
   ai níu được thời gian tưởng chừng đang để mất
   có trong tim những tháng ngày đẹp nhất 
   còn lại gì sau hai tiếng: chia tay
   
   trời trên đầu xanh trong những tán cây
   phía trước là dòng sông 
   sau lưng - mùa hạ cũ
   bạn và tôi bắt đầu từ ô cửa
   xốc lên vai làm một cuộc hành trình
</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>tặng mọi người những cảm xúc của những ngày cuối cấp<br />
   bắt đầu bằng màu hoa của tháng năm<br />
   buổi học cuối cùng trang lưu bút chuyền tay nhau vội vã<br />
   sao nói hết những điều dường như rất cũ<br />
   đám mây hình nỗi nhớ phía trời xa</p>
<p>   mùa hạ - con tàu<br />
   sân trường hoá sân ga<br />
   bài thi là tấm vé khứ hồi<br />
   ngày hôm qua&#8230;<br />
   tuổi học trò đã trở thành kí ức</p>
<p>   bạn gục đầu vào vai tôi thầm khóc<br />
   tôi gục đầu vào những kỉ niệm rất xanh<br />
   ai run run nguyệch ngoạc kí tên mình<br />
   ai níu được thời gian tưởng chừng đang để mất<br />
   có trong tim những tháng ngày đẹp nhất<br />
   còn lại gì sau hai tiếng: chia tay</p>
<p>   trời trên đầu xanh trong những tán cây<br />
   phía trước là dòng sông<br />
   sau lưng - mùa hạ cũ<br />
   bạn và tôi bắt đầu từ ô cửa<br />
   xốc lên vai làm một cuộc hành trình</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: leduytien</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/28/191/#comment-307</link>
		<dc:creator>leduytien</dc:creator>
		<pubDate>Wed, 29 Jun 2005 20:29:31 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/28/191/#comment-307</guid>
		<description>Thanks nhóc đã chia sẽ những suy nghĩ của mình. Nhóc đừng hiểu lầm là mỗi lần chat với nhóc là anh cả cố nghĩ ra chuyện để nói đâu nhé - nhóc là trường hợp ngoại lệ (vì hình như lúc nào nhóc cũng là người gợi chuyện ra để nói trước :))

Nhóc nói chỉ cần gặp lại nhau và quan tâm đến nhau là đủ? anh cả không nghĩ vậy đâu. Chính nhóc cũng nói "đến lúc muốn nhìn bạn cũng cảm thấy mình phiền bạn quá" - nhóc có cơ hội để quan tâm không? Anh cả nghĩ chỉ quan tâm đến nhau thoi không đủ làm nên một tình bạn...</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Thanks nhóc đã chia sẽ những suy nghĩ của mình. Nhóc đừng hiểu lầm là mỗi lần chat với nhóc là anh cả cố nghĩ ra chuyện để nói đâu nhé - nhóc là trường hợp ngoại lệ (vì hình như lúc nào nhóc cũng là người gợi chuyện ra để nói trước :))</p>
<p>Nhóc nói chỉ cần gặp lại nhau và quan tâm đến nhau là đủ? anh cả không nghĩ vậy đâu. Chính nhóc cũng nói &#8220;đến lúc muốn nhìn bạn cũng cảm thấy mình phiền bạn quá&#8221; - nhóc có cơ hội để quan tâm không? Anh cả nghĩ chỉ quan tâm đến nhau thoi không đủ làm nên một tình bạn&#8230;</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: nhocbishu</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/28/191/#comment-305</link>
		<dc:creator>nhocbishu</dc:creator>
		<pubDate>Wed, 29 Jun 2005 11:47:31 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/28/191/#comment-305</guid>
		<description>Nhóc chỉ xin ra khỏi nhà đúng "một chút xíu" nên không thể viết dài như lời của anh/ chị vậy... (về Đà Nẵng mà..phải siêng làm con ngoan chứ, đâu phải...như anh/chị nói..giờ giấc như Sài Gòn được!). 

Bi không hẳn là người chọn ở lại Đà Nẵng, nhưng không phải là người đi xa hẳn thành phố. Bi học tại Sài Gòn ^.^ nghe có vẻ buồn cười...nhưng thời gian ở lại đó và quê thì xem xem nhau. Bi hay đi đi về về, tận dụng bất kỳ đợt nghỉ nào để về nhà. Hix, cũng may là thầy cô ở trường cũng nhiễm máu "ăn chơi" nên cứ khoảng hai tháng thì được nghỉ. Có một điều cũng hơi đặc biệt là Bi chọn chương trình của Mỹ nên... đôi khi lại thấy lạc lõng trước câu chuyện của bạn bè ở Bách Khoa, Sư phạm... hay bất kỳ trường ĐH nào nói chung. Có thể mọi người cho rằng môi trường học khác nhau, nhưng Bi thấy SGK ở hai bên gần gần như nhau cả. Nhưng... vẫn không thể nào nói chuyện rôm rả như hồi còn ở nhà được. Có lẽ Bi thiếu cái gì đó ? Bi đọc mấy dòng ở đây, tự nhiên thấy thương nhỏ bạn..hoá ra Bi cũng huyên thuyên hàng đống chuyện về SG đẹp và nhanh chóng, không lù rù như bà lão ĐN khó tính của mình. Nhưng nếu Bi không yêu nó, không chạy đôn chạy đáo đi mua vé tàu về nhà có lẽ chẳng ai biết Bi yêu bà già đó nhiều hơn đến thế nào. Vậy mà mỗi lần về nhà..có thể Bi đã viết như anh/ chị :

Bé cưng của tao,
....
Vì bạn chẳng bao giờ biết chính vì yêu bạn lắm nên thấy cài gì cũng ghi nhớ trong lòng để dành về nhà kể cho bạn nghe. Hôm qua, tự nhiên nghe mẹ đứa bạn trầm ngâm: "mấy đứa lớn rồi, mối quan tâm, và quan hệ cũng khác nên khó mà gặp nhau lắm" ... huống hồ là chơi thân thiết như ngày xưa. Bi cảm thấy Bi cũng đang sắp mất dẫn những người bạn thân thời cấp 3. Nhưng người ở lại chỉ biết trach người ra đi khi mà người ra đi đã ráng tìm vè, sao người ở lại lại tự ti như thế nhỉ. Bi chưa đi đâu xa cả, nhưng Bi thật lòng vẫn mong quay về, để khỏi mỗi chuyến tàu lại thấy mấy đứa bạn SG ra ga tiễn dặn dò mày nhớ vào lại sớm, đến lúc về nhà , háo hức chạy lên nhà bạn lại thấy bạn hờ hững đến kinh ngạc. 3 năm đi đi về về, đến lúc muốn nhìn bạn cũng cảm thấy mình phiền bạn quá... 

Bạn của Bi hỏi Bi là: Pi có mấy người bạn rất thân từ hồi nhỏ đến giờ, nhưng ít khi gặp lắm. Đôi khi có chuyện gì buồn thì đều ở bên cạnh Bi cả. Vậy thì những người bạn cũ của Pi có gọi là bạn thân không?

Vậy là mặc dù ở cạnh nhau nhưng hai người bạn thân không có mối quan tâm chung, và ít gặp nhau quá có khi...cũng cảm thấy hoài nghi về tình bạn của mình, đúng không nhỉ?

Bi không hiểu hết ý của a.Tiên thế nào! ^-^ Nhưng Bi nghĩ mình đã là bạn, sau này gặp lại nhau và mình quan tâm đến nhau, đó cũng là tình bạn vậy. Hoàn hảo cuộc sống quá ...

Vì có một anh bạn đã trả lời cho Bi và Pi là : họ vẫn là ban thân của em chứ, vì bạn thân là những người khó tìm được lắm. Bạn của em tuy ít có cơ hội nghe em nói, ở gần em, nhưng họ HIỂU em. Đó cũng là điều những người ở gần em, có mối quan tâm chung k có. Họ sẽ lắng nghe em nói, ít thôi, nhưng tạo cho em sự tin tưởng bất kỳ lúc nào em cần họ.

Với Bi có lẽ thế là đủ- nên giờ mới ngồi chóc ngóc ở đây viết vài dòng cho ông ban "dở hơi" nè. ^.^ 

Nếu anh chỉ cần lắng nghe nhóc nói những khi anh rảnh, vậy là đủ cho nhóc, còn nếu anh muốn một người bạn thân hiểu những gì anh đang làm, có lẽ những người ở bên cạnh anh có thể làm tốt hơn em. ^-^ Ở đâu đó , vẫn có người bạn chờ mình như bạn bè của anh/ chị vậy, có lẽ thật lòng họ vẫn muốn anh/chị đến buổi họp mặt , để kể cho anh/chị những điều đã thấy, k phải để khen thành phố khác đẹp hơn mà để bạn của mình biết mình như thế nào, có ổn không?,để có khi chỉ nhìn thấy bạn của mình cười... như ngày xưa.
"cho edit lại ah, tại Bi viết ở ngoài tiệm"</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Nhóc chỉ xin ra khỏi nhà đúng &#8220;một chút xíu&#8221; nên không thể viết dài như lời của anh/ chị vậy&#8230; (về Đà Nẵng mà..phải siêng làm con ngoan chứ, đâu phải&#8230;như anh/chị nói..giờ giấc như Sài Gòn được!). </p>
<p>Bi không hẳn là người chọn ở lại Đà Nẵng, nhưng không phải là người đi xa hẳn thành phố. Bi học tại Sài Gòn ^.^ nghe có vẻ buồn cười&#8230;nhưng thời gian ở lại đó và quê thì xem xem nhau. Bi hay đi đi về về, tận dụng bất kỳ đợt nghỉ nào để về nhà. Hix, cũng may là thầy cô ở trường cũng nhiễm máu &#8220;ăn chơi&#8221; nên cứ khoảng hai tháng thì được nghỉ. Có một điều cũng hơi đặc biệt là Bi chọn chương trình của Mỹ nên&#8230; đôi khi lại thấy lạc lõng trước câu chuyện của bạn bè ở Bách Khoa, Sư phạm&#8230; hay bất kỳ trường ĐH nào nói chung. Có thể mọi người cho rằng môi trường học khác nhau, nhưng Bi thấy SGK ở hai bên gần gần như nhau cả. Nhưng&#8230; vẫn không thể nào nói chuyện rôm rả như hồi còn ở nhà được. Có lẽ Bi thiếu cái gì đó ? Bi đọc mấy dòng ở đây, tự nhiên thấy thương nhỏ bạn..hoá ra Bi cũng huyên thuyên hàng đống chuyện về SG đẹp và nhanh chóng, không lù rù như bà lão ĐN khó tính của mình. Nhưng nếu Bi không yêu nó, không chạy đôn chạy đáo đi mua vé tàu về nhà có lẽ chẳng ai biết Bi yêu bà già đó nhiều hơn đến thế nào. Vậy mà mỗi lần về nhà..có thể Bi đã viết như anh/ chị :</p>
<p>Bé cưng của tao,<br />
&#8230;.<br />
Vì bạn chẳng bao giờ biết chính vì yêu bạn lắm nên thấy cài gì cũng ghi nhớ trong lòng để dành về nhà kể cho bạn nghe. Hôm qua, tự nhiên nghe mẹ đứa bạn trầm ngâm: &#8220;mấy đứa lớn rồi, mối quan tâm, và quan hệ cũng khác nên khó mà gặp nhau lắm&#8221; &#8230; huống hồ là chơi thân thiết như ngày xưa. Bi cảm thấy Bi cũng đang sắp mất dẫn những người bạn thân thời cấp 3. Nhưng người ở lại chỉ biết trach người ra đi khi mà người ra đi đã ráng tìm vè, sao người ở lại lại tự ti như thế nhỉ. Bi chưa đi đâu xa cả, nhưng Bi thật lòng vẫn mong quay về, để khỏi mỗi chuyến tàu lại thấy mấy đứa bạn SG ra ga tiễn dặn dò mày nhớ vào lại sớm, đến lúc về nhà , háo hức chạy lên nhà bạn lại thấy bạn hờ hững đến kinh ngạc. 3 năm đi đi về về, đến lúc muốn nhìn bạn cũng cảm thấy mình phiền bạn quá&#8230; </p>
<p>Bạn của Bi hỏi Bi là: Pi có mấy người bạn rất thân từ hồi nhỏ đến giờ, nhưng ít khi gặp lắm. Đôi khi có chuyện gì buồn thì đều ở bên cạnh Bi cả. Vậy thì những người bạn cũ của Pi có gọi là bạn thân không?</p>
<p>Vậy là mặc dù ở cạnh nhau nhưng hai người bạn thân không có mối quan tâm chung, và ít gặp nhau quá có khi&#8230;cũng cảm thấy hoài nghi về tình bạn của mình, đúng không nhỉ?</p>
<p>Bi không hiểu hết ý của a.Tiên thế nào! ^-^ Nhưng Bi nghĩ mình đã là bạn, sau này gặp lại nhau và mình quan tâm đến nhau, đó cũng là tình bạn vậy. Hoàn hảo cuộc sống quá &#8230;</p>
<p>Vì có một anh bạn đã trả lời cho Bi và Pi là : họ vẫn là ban thân của em chứ, vì bạn thân là những người khó tìm được lắm. Bạn của em tuy ít có cơ hội nghe em nói, ở gần em, nhưng họ HIỂU em. Đó cũng là điều những người ở gần em, có mối quan tâm chung k có. Họ sẽ lắng nghe em nói, ít thôi, nhưng tạo cho em sự tin tưởng bất kỳ lúc nào em cần họ.</p>
<p>Với Bi có lẽ thế là đủ- nên giờ mới ngồi chóc ngóc ở đây viết vài dòng cho ông ban &#8220;dở hơi&#8221; nè. ^.^ </p>
<p>Nếu anh chỉ cần lắng nghe nhóc nói những khi anh rảnh, vậy là đủ cho nhóc, còn nếu anh muốn một người bạn thân hiểu những gì anh đang làm, có lẽ những người ở bên cạnh anh có thể làm tốt hơn em. ^-^ Ở đâu đó , vẫn có người bạn chờ mình như bạn bè của anh/ chị vậy, có lẽ thật lòng họ vẫn muốn anh/chị đến buổi họp mặt , để kể cho anh/chị những điều đã thấy, k phải để khen thành phố khác đẹp hơn mà để bạn của mình biết mình như thế nào, có ổn không?,để có khi chỉ nhìn thấy bạn của mình cười&#8230; như ngày xưa.<br />
&#8220;cho edit lại ah, tại Bi viết ở ngoài tiệm&#8221;</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: haney</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/28/191/#comment-279</link>
		<dc:creator>haney</dc:creator>
		<pubDate>Tue, 28 Jun 2005 08:44:19 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/28/191/#comment-279</guid>
		<description>  bài viết thật cảm động. ý của Tiên "xây dựng mối quan hệ mới tuy khó nhưng vẫn dễ hơn nối lại tình bạn cũ đã phai nhạt "rất đúng với tâm trạng tui bây giờ</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>bài viết thật cảm động. ý của Tiên &#8220;xây dựng mối quan hệ mới tuy khó nhưng vẫn dễ hơn nối lại tình bạn cũ đã phai nhạt &#8220;rất đúng với tâm trạng tui bây giờ</p>
]]></content:encoded>
	</item>
</channel>
</rss>
