<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><!-- generator="wordpress/2.3.3" -->
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	>
<channel>
	<title>Comments on: Yêu bằng&#8230;</title>
	<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/</link>
	<description>Tớ tên thật là Trần Lê Duy Tiên, sinh viên năm cuối trường Đại học Calgary (University of Calgary), chuyên ngành Công nghệ thông tin. Weblog nguoitapviet.info là nơi tớ viết về những gì tớ đọc và suy nghĩ, về những gì tớ nhìn và những gì tớ thấy, những gì tớ nghe và cảm nhận, những gì tớ biết và cả những gì tớ không biết. Phương châm của Người Tập viết là "Thà viết đúng với những gì là bạn mà không có người đọc, còn hơn là viết cho mọi người nhưng không có phong cách riêng."</description>
	<pubDate>Tue, 06 Jan 2009 07:51:13 +0000</pubDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.3.3</generator>
		<item>
		<title>By: kinhcan</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-136758</link>
		<dc:creator>kinhcan</dc:creator>
		<pubDate>Fri, 03 Oct 2008 16:43:19 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-136758</guid>
		<description>chào anh tien!anh rat giống bạn em,nó yêu ai thì được một thời gian là bỏ liền ,cũng vì cái lý do tương tự như anh vậy,nhưng có lẽ em nghĩ anh chưa thực sự tìm được nửa kia cuả mình,mong là anh sẽ gặp được người ấy,ở giá buồn lắm anh ạ !hihi,</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>chào anh tien!anh rat giống bạn em,nó yêu ai thì được một thời gian là bỏ liền ,cũng vì cái lý do tương tự như anh vậy,nhưng có lẽ em nghĩ anh chưa thực sự tìm được nửa kia cuả mình,mong là anh sẽ gặp được người ấy,ở giá buồn lắm anh ạ !hihi,</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: yoko</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-32287</link>
		<dc:creator>yoko</dc:creator>
		<pubDate>Tue, 14 Aug 2007 16:17:54 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-32287</guid>
		<description>&lt;p&gt;he&lt;code&gt;.dam' noi kon gái na&lt;/code&gt;ngu mói sợ.fải thích nịnh mới la` kon gái chớ.=))&lt;/p&gt;
</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>he<code>.dam' noi kon gái na</code>ngu mói sợ.fải thích nịnh mới la` kon gái chớ.=))</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: Duy Sơn</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-844</link>
		<dc:creator>Duy Sơn</dc:creator>
		<pubDate>Fri, 18 Nov 2005 04:47:50 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-844</guid>
		<description>Giời, đã 4 tháng mà cái cô bé lỗi triết học Marxít ra đâu mất rồi. Chờ album mãi mà không thấy. Tớ cũng có quan điểm như Tiên, quá trình yêu theo plan sau:
Gặp mặt -&#62;làm quen -&#62; quen thân - &#62; yêu!

Gặp mặt: Có vô vàn tình huống, từ vô tình hay cố tình, nhưng sẽ tạo cho mình ấn tượng ban đầu. Sét đánh không tớ không dám nói, vì male thì thường nghĩ rất kỹ xem tình cảm của mình là gì trước khi quyết định. 

Làm quen : Nếu đối tượng hợp, vừa ý. Nếu bạn là người mạnh, năng động, tất nhiên bạn sẽ là người chủ động làm quen. Nếu không thì có thể là ngược lại, hoặc plan chấm dứt tại đây và bạn ôm giấc mộng về mơ theo thời gian thực.

Quen thân hoặc là yêu: 2 cái này khó đi theo chu trình, khi quen thân chuyển sang yêu là cả một vấn đề, nhưng hướng ngược lại thì có thể ha. Đây là giai đoạn mà cả 2 người hoặc thực tế, hoặc lãng mạn,  Ai biết được. Nhưng có một điều nếu họ tiến tới hôn nhân thì theo thuyết hôn nhân bền vững (đọc lại bài của Tiên), ai tỏ tình trước người ấy đau khổ. hehe. Để duy trì lãng mạn, hay thời kỳ đính hôn thì không nên đi tới hôn nhân. 

Có ai có ý kiến khác không?</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Giời, đã 4 tháng mà cái cô bé lỗi triết học Marxít ra đâu mất rồi. Chờ album mãi mà không thấy. Tớ cũng có quan điểm như Tiên, quá trình yêu theo plan sau:<br />
Gặp mặt -&gt;làm quen -&gt; quen thân - &gt; yêu!</p>
<p>Gặp mặt: Có vô vàn tình huống, từ vô tình hay cố tình, nhưng sẽ tạo cho mình ấn tượng ban đầu. Sét đánh không tớ không dám nói, vì male thì thường nghĩ rất kỹ xem tình cảm của mình là gì trước khi quyết định. </p>
<p>Làm quen : Nếu đối tượng hợp, vừa ý. Nếu bạn là người mạnh, năng động, tất nhiên bạn sẽ là người chủ động làm quen. Nếu không thì có thể là ngược lại, hoặc plan chấm dứt tại đây và bạn ôm giấc mộng về mơ theo thời gian thực.</p>
<p>Quen thân hoặc là yêu: 2 cái này khó đi theo chu trình, khi quen thân chuyển sang yêu là cả một vấn đề, nhưng hướng ngược lại thì có thể ha. Đây là giai đoạn mà cả 2 người hoặc thực tế, hoặc lãng mạn,  Ai biết được. Nhưng có một điều nếu họ tiến tới hôn nhân thì theo thuyết hôn nhân bền vững (đọc lại bài của Tiên), ai tỏ tình trước người ấy đau khổ. hehe. Để duy trì lãng mạn, hay thời kỳ đính hôn thì không nên đi tới hôn nhân. </p>
<p>Có ai có ý kiến khác không?</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: botayxxx</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-718</link>
		<dc:creator>botayxxx</dc:creator>
		<pubDate>Fri, 30 Sep 2005 00:16:06 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-718</guid>
		<description>[quote]nên nói "I love you" hay "Anh yêu em" nhỉ? "Anh yêu em" nghe sến không chịu nổi [/quote]
ông ở nước ngoài, hiểu được cái văn hoá của nó nên ông nói "I love you", còn tôi, thực ra cũng không có cảm xúc gì với câu đó lắm. Nàng nói " em yêu anh" tôi thấy nó thật hơn nhiều.</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>[quote]nên nói &#8220;I love you&#8221; hay &#8220;Anh yêu em&#8221; nhỉ? &#8220;Anh yêu em&#8221; nghe sến không chịu nổi [/quote]<br />
ông ở nước ngoài, hiểu được cái văn hoá của nó nên ông nói &#8220;I love you&#8221;, còn tôi, thực ra cũng không có cảm xúc gì với câu đó lắm. Nàng nói &#8221; em yêu anh&#8221; tôi thấy nó thật hơn nhiều.</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: leduytien</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-304</link>
		<dc:creator>leduytien</dc:creator>
		<pubDate>Wed, 29 Jun 2005 06:13:52 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-304</guid>
		<description>Vui thật. Tớ thích như thế này hơn là chat bởi vì khi viết có nhiều thời gian để suy nghĩ những gì mình sẽ nói hơn.

Lý do tớ không thích hôn nhân là ở một điểm duy nhất: nó không còn tự nhiên nữa. Tớ sợ rằng ở chung với nhau, ngày nào cũng gặp nhau, tự nhiên ... chẳng biết giải thích thế nào nữa. Hình như tớ nghe ai đó nói câu người đàn ông nào ngoài vợ cũng sẽ có một người phụ nữ khác mà họ có thể tâm sự. Không phải là ngoại tình đâu nhé ;) (vợ Bill Gates, Melinda French,  hàng năm vẫn cho phép chồng đi nghỉ cùng cô bồ cũ Winblad 1 tuần - chuyện này công khai nên không ai nghi ngờ gì cả. Giá như vợ mình được như vậy)

Nói như vậy thì có vẻ như tớ "hèn nhát" thật (sorry abi nếu làm bạn thất vọng), nhưng quả thật tớ không muốn bất kỳ cái gì trở nên không tự nhiên, bị ràng buộc bởi cái gì đó không tự nhiên. Tớ thường xuyên lâm vào tình huống này: quen ai một thời gian, ít gặp thì kô sao, nhưng một khi có cơ hội gặp nhiều là tớ có một cái cảm giác rất kỳ cục, hơi khó chịu, rất lạ... Vậy nên tính tớ gặp "em" nào dễ thương trong lớp, tớ sẽ không bao giờ bắt chuyện làm quen, mà chỉ để ý, ngắm nhìn cái dễ thương của họ mà thôi. Những cái tốt sẽ ở lại mãi mãi...

Tớ ghét bất kỳ cái gì mà có sự ràng buộc, nên có lẽ cũng dễ hiểu tại sao tớ không thích hôn nhân. Nếu theo như abi nói hôn nhân là để có một sự cam kết, ràng buộc bởi "lòng người thay đổi" thì tớ cho rằng vậy thì có lẽ sự ràng buộc đó là không cần thiết, bởi dù có ràng buộc thì họ vẫn thay đổi. Giả như sự ràng buộc đó đủ chặt để dù bên kia có thay đổi vẫn không thể rời đi được thì nó cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Không hôn nhân có gì tốt hơn ư? tớ không biết. Tớ cũng chưa có nhiều kinh nghiệm sống để giải thích. Nhưng cái cảm giác của tớ bây giờ là vậy (tớ từng nói tớ sống nhiều vào cảm giác của tớ hơn mà :)). 

P/s: nếu có thể bạn gửi cho tớ album đó đi, qua MegaUpload.com (nhanh) hoặc Yousendit.com đều được. Email của tớ thì bạn biết rồi :). Nếu thấy hay tớ sẽ giới thiệu vào mục Album trong tuần (còn không thì... thôi :) - dù sao thì mục đích của trang này là về những gì tớ thích, không phải những gì người khác thích ;)). Cám ơn trước nhé. :)</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Vui thật. Tớ thích như thế này hơn là chat bởi vì khi viết có nhiều thời gian để suy nghĩ những gì mình sẽ nói hơn.</p>
<p>Lý do tớ không thích hôn nhân là ở một điểm duy nhất: nó không còn tự nhiên nữa. Tớ sợ rằng ở chung với nhau, ngày nào cũng gặp nhau, tự nhiên &#8230; chẳng biết giải thích thế nào nữa. Hình như tớ nghe ai đó nói câu người đàn ông nào ngoài vợ cũng sẽ có một người phụ nữ khác mà họ có thể tâm sự. Không phải là ngoại tình đâu nhé ;) (vợ Bill Gates, Melinda French,  hàng năm vẫn cho phép chồng đi nghỉ cùng cô bồ cũ Winblad 1 tuần - chuyện này công khai nên không ai nghi ngờ gì cả. Giá như vợ mình được như vậy)</p>
<p>Nói như vậy thì có vẻ như tớ &#8220;hèn nhát&#8221; thật (sorry abi nếu làm bạn thất vọng), nhưng quả thật tớ không muốn bất kỳ cái gì trở nên không tự nhiên, bị ràng buộc bởi cái gì đó không tự nhiên. Tớ thường xuyên lâm vào tình huống này: quen ai một thời gian, ít gặp thì kô sao, nhưng một khi có cơ hội gặp nhiều là tớ có một cái cảm giác rất kỳ cục, hơi khó chịu, rất lạ&#8230; Vậy nên tính tớ gặp &#8220;em&#8221; nào dễ thương trong lớp, tớ sẽ không bao giờ bắt chuyện làm quen, mà chỉ để ý, ngắm nhìn cái dễ thương của họ mà thôi. Những cái tốt sẽ ở lại mãi mãi&#8230;</p>
<p>Tớ ghét bất kỳ cái gì mà có sự ràng buộc, nên có lẽ cũng dễ hiểu tại sao tớ không thích hôn nhân. Nếu theo như abi nói hôn nhân là để có một sự cam kết, ràng buộc bởi &#8220;lòng người thay đổi&#8221; thì tớ cho rằng vậy thì có lẽ sự ràng buộc đó là không cần thiết, bởi dù có ràng buộc thì họ vẫn thay đổi. Giả như sự ràng buộc đó đủ chặt để dù bên kia có thay đổi vẫn không thể rời đi được thì nó cũng chẳng có ý nghĩa gì.</p>
<p>Không hôn nhân có gì tốt hơn ư? tớ không biết. Tớ cũng chưa có nhiều kinh nghiệm sống để giải thích. Nhưng cái cảm giác của tớ bây giờ là vậy (tớ từng nói tớ sống nhiều vào cảm giác của tớ hơn mà :)). </p>
<p>P/s: nếu có thể bạn gửi cho tớ album đó đi, qua MegaUpload.com (nhanh) hoặc Yousendit.com đều được. Email của tớ thì bạn biết rồi :). Nếu thấy hay tớ sẽ giới thiệu vào mục Album trong tuần (còn không thì&#8230; thôi :) - dù sao thì mục đích của trang này là về những gì tớ thích, không phải những gì người khác thích ;)). Cám ơn trước nhé. :)</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: abi</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-302</link>
		<dc:creator>abi</dc:creator>
		<pubDate>Wed, 29 Jun 2005 02:57:05 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-302</guid>
		<description>ôi hão huyền rồi Tiên ơi, con gái mong muốn sự chắc chắn. hôn nhân là cam kết.

quay về với thuyết của Freud trong phân tâm học, có một đoạn nói về sự ràng buộc của hôn nhân, đại ý người ta dùng hôn nhân để trói buộc nhau, để buộc người kia ở bên ta cho đến khi nào "thoả thuận" chấm dứt - thông thường là bằng li dị.

triết học Marx cho rằng hôn nhân thực chất bắt nguồn từ ham muốn sở hữu. ứng vào các mốc giai đoạn phát triển của loài người, tớ cho rằng đây là khi loài người bước ra khỏi thời kỳ công xã nguyên thuỷ, không còn là những bầy người nguyên thuỷ nữa - không còn cái "chung", của cải bắt đầu có số dư, tích luỹ, dẫn đến tài sản riêng, bao gồm cả gia đình riêng.

đó là lý thuyết và dẫn chứng lịch sử, nói có thể bạn cho là xa vời, nhưng thực tế những cái đó dẫn đến hiện tại ngày hôm nay.

thêm vào đó, nếu bạn muốn có cái nhìn từ phía con người đương đại, thì nó sẽ là thế này. cho dù bạn có tin tưởng người bạn đời của bạn đến đâu, bởi bạn yêu người đó, nhưng lòng người có thể thay đổi theo thời gian, giống như một con thuyền trôi trên mặt nước, nếu không buộc nó vào bờ, nó sẽ trôi đi mất đến nhiều bến bờ khác. hôn nhân là cái nhắc nhở về sự ràng buộc.

thế rồi người ta yêu nhau để làm gì? để được ở bên nhau? hôn nhân là cái đem lại cho ta điều đó. mà nếu đã ở bên nhau rồi thì hôn nhân hay không hôn nhân những tưởng chẳng có mấy ý nghĩa lắm đối với điều này.

và xã hội, khi ta đã kết hôn sẽ khác với chưa. (VD bạn Tiên với bạn Sonny từ bây giờ và cho đến khi các bạn còn là bachelor thì sẽ còn 'được' bạn Abi "quan tâm", thực tế là bị bạn Abi ve vãn :D chứ các bạn có vợ rồi thì đố dám ạ!)

hay ngay cả "cảm giác" của những người thuộc về bản cam kết hôn nhân ấy khác với những người không có nó. tớ có anh ấy của tớ, tớ tự hào về anh ấy, và tớ sẽ rất hãnh diện khi đi bên anh ấy như là vợ của anh ấy. và tớ cũng tự hào tương tự khi đi bên chồng mình.

tớ không hiểu tại sao bạn lại cho rằng không có hôn nhân thì tốt hơn? điều gì tốt hơn vậy? hay là sự tự do? không! không phải nó!

điều cuối cùng, đó là pháp luật. tớ không nắm chắc, nhưng bạn có thể tham khảo những điều luật liên quan trong bộ luật về hôn nhân - gia đình của Việt Nam.

mà nói thật, tớ cho rằng yêu mà không dám cưới nhau, không dám ở bên nhau như vợ chồng thực ra chỉ là biểu hiện của sự tham lam và hèn nhát. tớ không cho rằng bạn Tiên của tớ là một người như thế.

p/s: chết nhá ấy có ý đồ gì với bạn Sonny đấy B] ấy không phải linh tinh, cả hội có mỗi tớ là con gái nên dĩ nhiên Sonny là ... của tớ rồi :D

tớ 16 tuổi. đang học A2 04-07 Hanoi-Ams. chiều cao... cân nặng... số đo ba vòng... :D túm lại là tớ đang sweet sixteen ;)

bây giờ tớ đang nghe Ngọt &#38; Đắng của Thuy-Tiên. khong biết ở đây có bạn nào kiếm được mà nghe không? Thuy-Tiên bằng tuổi em TLDTiên, 20, và nếu Tiên không tin tớ 16 tuổi thì sẽ chẳng thể tin Thuỷ Tiên này 20!
tớ muốn up album này lên đây cho nhà mình cùng nghe, và viết lời bình, phải làm thế nào nhỉ?</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>ôi hão huyền rồi Tiên ơi, con gái mong muốn sự chắc chắn. hôn nhân là cam kết.</p>
<p>quay về với thuyết của Freud trong phân tâm học, có một đoạn nói về sự ràng buộc của hôn nhân, đại ý người ta dùng hôn nhân để trói buộc nhau, để buộc người kia ở bên ta cho đến khi nào &#8220;thoả thuận&#8221; chấm dứt - thông thường là bằng li dị.</p>
<p>triết học Marx cho rằng hôn nhân thực chất bắt nguồn từ ham muốn sở hữu. ứng vào các mốc giai đoạn phát triển của loài người, tớ cho rằng đây là khi loài người bước ra khỏi thời kỳ công xã nguyên thuỷ, không còn là những bầy người nguyên thuỷ nữa - không còn cái &#8220;chung&#8221;, của cải bắt đầu có số dư, tích luỹ, dẫn đến tài sản riêng, bao gồm cả gia đình riêng.</p>
<p>đó là lý thuyết và dẫn chứng lịch sử, nói có thể bạn cho là xa vời, nhưng thực tế những cái đó dẫn đến hiện tại ngày hôm nay.</p>
<p>thêm vào đó, nếu bạn muốn có cái nhìn từ phía con người đương đại, thì nó sẽ là thế này. cho dù bạn có tin tưởng người bạn đời của bạn đến đâu, bởi bạn yêu người đó, nhưng lòng người có thể thay đổi theo thời gian, giống như một con thuyền trôi trên mặt nước, nếu không buộc nó vào bờ, nó sẽ trôi đi mất đến nhiều bến bờ khác. hôn nhân là cái nhắc nhở về sự ràng buộc.</p>
<p>thế rồi người ta yêu nhau để làm gì? để được ở bên nhau? hôn nhân là cái đem lại cho ta điều đó. mà nếu đã ở bên nhau rồi thì hôn nhân hay không hôn nhân những tưởng chẳng có mấy ý nghĩa lắm đối với điều này.</p>
<p>và xã hội, khi ta đã kết hôn sẽ khác với chưa. (VD bạn Tiên với bạn Sonny từ bây giờ và cho đến khi các bạn còn là bachelor thì sẽ còn &#8216;được&#8217; bạn Abi &#8220;quan tâm&#8221;, thực tế là bị bạn Abi ve vãn :D chứ các bạn có vợ rồi thì đố dám ạ!)</p>
<p>hay ngay cả &#8220;cảm giác&#8221; của những người thuộc về bản cam kết hôn nhân ấy khác với những người không có nó. tớ có anh ấy của tớ, tớ tự hào về anh ấy, và tớ sẽ rất hãnh diện khi đi bên anh ấy như là vợ của anh ấy. và tớ cũng tự hào tương tự khi đi bên chồng mình.</p>
<p>tớ không hiểu tại sao bạn lại cho rằng không có hôn nhân thì tốt hơn? điều gì tốt hơn vậy? hay là sự tự do? không! không phải nó!</p>
<p>điều cuối cùng, đó là pháp luật. tớ không nắm chắc, nhưng bạn có thể tham khảo những điều luật liên quan trong bộ luật về hôn nhân - gia đình của Việt Nam.</p>
<p>mà nói thật, tớ cho rằng yêu mà không dám cưới nhau, không dám ở bên nhau như vợ chồng thực ra chỉ là biểu hiện của sự tham lam và hèn nhát. tớ không cho rằng bạn Tiên của tớ là một người như thế.</p>
<p>p/s: chết nhá ấy có ý đồ gì với bạn Sonny đấy B] ấy không phải linh tinh, cả hội có mỗi tớ là con gái nên dĩ nhiên Sonny là &#8230; của tớ rồi :D</p>
<p>tớ 16 tuổi. đang học A2 04-07 Hanoi-Ams. chiều cao&#8230; cân nặng&#8230; số đo ba vòng&#8230; :D túm lại là tớ đang sweet sixteen ;)</p>
<p>bây giờ tớ đang nghe Ngọt &amp; Đắng của Thuy-Tiên. khong biết ở đây có bạn nào kiếm được mà nghe không? Thuy-Tiên bằng tuổi em TLDTiên, 20, và nếu Tiên không tin tớ 16 tuổi thì sẽ chẳng thể tin Thuỷ Tiên này 20!<br />
tớ muốn up album này lên đây cho nhà mình cùng nghe, và viết lời bình, phải làm thế nào nhỉ?</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: leduytien</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-284</link>
		<dc:creator>leduytien</dc:creator>
		<pubDate>Tue, 28 Jun 2005 14:48:52 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-284</guid>
		<description>Thôi thôi, 2 câu đề nghị của abi là 2 câu tớ ghét nhất. Giá như có ai đó chịu làm người yêu của tớ mà không bao giờ đòi hỏi phải đi đến hôn nhân nhỉ? tớ sẽ vẫn "trung thành" đến già, nhưng hôn nhân thường chỉ phá hỏng mọi thử. Mà thật ra nó chỉ là một buổi lễ - quan hệ trước và sau buổi lễ đó chả có gì khác biệt lớn (;) - à, mà khác chút xíu trong nhiều trường hợp), vì sao phụ nữ lại hay đòi hỏi mối quan hệ phải đi đến hôn nhân nhỉ?...

Có ai từng xem phim Marriage is a crazy thing (18+) chưa? tớ thích phim đó nhất cũng về chủ đề mà tớ vừa nói.

p/s: đúng là ban đầu tớ cũng tưởng (và hi vọng :)) Sonny là con gái. Té ra... :)

p/s2: @abi: càng ngày tớ càng khó tin cậu mới 16 tuổi đấy abi à. Mười sáu tuổi đã yêu đến lần thứ hai, và giờ đây cả 2 đã có "plan" sẵn... hic - nếu quả thật vậy thì tớ "tủi thân" quá vì mình đến giờ vẫn... đơn côi.</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Thôi thôi, 2 câu đề nghị của abi là 2 câu tớ ghét nhất. Giá như có ai đó chịu làm người yêu của tớ mà không bao giờ đòi hỏi phải đi đến hôn nhân nhỉ? tớ sẽ vẫn &#8220;trung thành&#8221; đến già, nhưng hôn nhân thường chỉ phá hỏng mọi thử. Mà thật ra nó chỉ là một buổi lễ - quan hệ trước và sau buổi lễ đó chả có gì khác biệt lớn (;) - à, mà khác chút xíu trong nhiều trường hợp), vì sao phụ nữ lại hay đòi hỏi mối quan hệ phải đi đến hôn nhân nhỉ?&#8230;</p>
<p>Có ai từng xem phim Marriage is a crazy thing (18+) chưa? tớ thích phim đó nhất cũng về chủ đề mà tớ vừa nói.</p>
<p>p/s: đúng là ban đầu tớ cũng tưởng (và hi vọng :)) Sonny là con gái. Té ra&#8230; :)</p>
<p>p/s2: @abi: càng ngày tớ càng khó tin cậu mới 16 tuổi đấy abi à. Mười sáu tuổi đã yêu đến lần thứ hai, và giờ đây cả 2 đã có &#8220;plan&#8221; sẵn&#8230; hic - nếu quả thật vậy thì tớ &#8220;tủi thân&#8221; quá vì mình đến giờ vẫn&#8230; đơn côi.</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: abi</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-282</link>
		<dc:creator>abi</dc:creator>
		<pubDate>Tue, 28 Jun 2005 11:31:41 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-282</guid>
		<description>:)) chết cười, cứ tưởng ấy là fem chứ :D

còn mấyc câu của tớ, phải đặt vào hoàn cảnh thế này này: 14 năm nữa tớ 30 tuổi, anh ý 36 tuổi, 2 đứa vẫn bachelor. một hôm đi với nhau buổi tối, tớ mới đề nghị: "hay là chúng mình lấy nhau đi" :D
với cái plan của bọn tớ thì chả biết bao giờ mới cưới nhau được. tệ quá.

hì, tớ yêu anh ấy mất rồi! ^^</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>:)) chết cười, cứ tưởng ấy là fem chứ :D</p>
<p>còn mấyc câu của tớ, phải đặt vào hoàn cảnh thế này này: 14 năm nữa tớ 30 tuổi, anh ý 36 tuổi, 2 đứa vẫn bachelor. một hôm đi với nhau buổi tối, tớ mới đề nghị: &#8220;hay là chúng mình lấy nhau đi&#8221; :D<br />
với cái plan của bọn tớ thì chả biết bao giờ mới cưới nhau được. tệ quá.</p>
<p>hì, tớ yêu anh ấy mất rồi! ^^</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: Sonny</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-281</link>
		<dc:creator>Sonny</dc:creator>
		<pubDate>Tue, 28 Jun 2005 11:21:54 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-281</guid>
		<description>Những chủ đề "tình cảm lãng mạn" kiểu này có vẻ được hưởng ứng nhỉ ? =)

@abi: Sonny dĩ nhiên là male rồi. Còn Sonny trước giờ đọc những comment của abi trên đây cứ tưởng abi cũng ... cùng hệ với Sonny. (Sorry !) =)
         Riêng những câu nói của abi (“chúng mình lấy nhau nhé” hay “anh sẽ cưới em chứ”) thì quả thật "ấn tượng" hơn những câu mà Sonny đề nghị với Tiên ở comment trước nhiều. Mới nghe thôi mà Sonny đã thấy "đầu váng, mắt hoa" rồi ! *_* Nhưng đó là Sonny, còn "người ấy" của abi mà nghe câu nói đó hẳn sẽ hạnh phúc lắm. ;)</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Những chủ đề &#8220;tình cảm lãng mạn&#8221; kiểu này có vẻ được hưởng ứng nhỉ ? =)</p>
<p>@abi: Sonny dĩ nhiên là male rồi. Còn Sonny trước giờ đọc những comment của abi trên đây cứ tưởng abi cũng &#8230; cùng hệ với Sonny. (Sorry !) =)<br />
         Riêng những câu nói của abi (“chúng mình lấy nhau nhé” hay “anh sẽ cưới em chứ”) thì quả thật &#8220;ấn tượng&#8221; hơn những câu mà Sonny đề nghị với Tiên ở comment trước nhiều. Mới nghe thôi mà Sonny đã thấy &#8220;đầu váng, mắt hoa&#8221; rồi ! *_* Nhưng đó là Sonny, còn &#8220;người ấy&#8221; của abi mà nghe câu nói đó hẳn sẽ hạnh phúc lắm. ;)</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: abi</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-280</link>
		<dc:creator>abi</dc:creator>
		<pubDate>Tue, 28 Jun 2005 11:00:32 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-280</guid>
		<description>hihi các cậu bàn chuyện ... tán gái mà buồn cười quá đi! ^^ Sonny tớ cứ tưởng là con gái đấy, không biết sự thực thì bạn là XX hay XY? 

tớ mà gặp người ta thì không phải tim đầm ùm ùm mà là ... trốn biệt đi :D đấy là với the first one. hồi đấy là pure love nên phản ứng đó cũng là dễ hiểu. đứng trước người ta thì chân run bần bật :D
bây giờ thì khác. he gives me strength and courage, so that tớ có thể gặp anh ấy chỉ với chút xíu hồi hộp, nhưng cư xử thì cứ cứng đờ đờ :)) người ta thì được dịp cười no bụng :D

con gái có thể ghét nịnh bợ, tán tỉnh (tớ cực ghét), nhưng nếu biết cách làm những điều đó một cách thông minh thì lại là chuyện khác. nhẹ nhàng, đủ lãng mạn, đủ quan tâm, đủ ngọt ngào, cộng thêm cả những thông minh và nghịch ngợm. 

nếu là tớ, tớ sẽ không nói "Em yêu anh" một cách bình thường. tớ sẽ dùng hành động và tình cảm. còn để nói, tớ sẽ nói là "chúng mình lấy nhau nhé" hay "anh sẽ cưới em chứ" :D</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>hihi các cậu bàn chuyện &#8230; tán gái mà buồn cười quá đi! ^^ Sonny tớ cứ tưởng là con gái đấy, không biết sự thực thì bạn là XX hay XY? </p>
<p>tớ mà gặp người ta thì không phải tim đầm ùm ùm mà là &#8230; trốn biệt đi :D đấy là với the first one. hồi đấy là pure love nên phản ứng đó cũng là dễ hiểu. đứng trước người ta thì chân run bần bật :D<br />
bây giờ thì khác. he gives me strength and courage, so that tớ có thể gặp anh ấy chỉ với chút xíu hồi hộp, nhưng cư xử thì cứ cứng đờ đờ :)) người ta thì được dịp cười no bụng :D</p>
<p>con gái có thể ghét nịnh bợ, tán tỉnh (tớ cực ghét), nhưng nếu biết cách làm những điều đó một cách thông minh thì lại là chuyện khác. nhẹ nhàng, đủ lãng mạn, đủ quan tâm, đủ ngọt ngào, cộng thêm cả những thông minh và nghịch ngợm. </p>
<p>nếu là tớ, tớ sẽ không nói &#8220;Em yêu anh&#8221; một cách bình thường. tớ sẽ dùng hành động và tình cảm. còn để nói, tớ sẽ nói là &#8220;chúng mình lấy nhau nhé&#8221; hay &#8220;anh sẽ cưới em chứ&#8221; :D</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: leduytien</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-270</link>
		<dc:creator>leduytien</dc:creator>
		<pubDate>Mon, 27 Jun 2005 20:43:49 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-270</guid>
		<description>@Nguyen: Đó là lý do tại sao tớ đóng ngoặc kép từ "ngu". Có thể hiểu đó là "khôn" cũng được (thường thì phụ nữ khôn nhiều hơn ngu. Biết đâu khi nghe mấy điều đó họ biết tỏng, nhưng chả việc gì phải phá hỏng không khí đang lãng mạn)

@Sonny: Tớ vốn ăn nói, giao tiếp trực tiếp bằng lời nói khá kém (có lẽ do không có khả năng "uống lưỡi bảy lần trước khi nói") nên chắc chẳng thể tán được (viết hay chat thì khác, vì tớ có thời gian để suy nghĩ chọn cách nói). Có em nào chịu yêu tớ mà không cần tớ tán thì tớ mới hi vọng, còn không thì đành chấp nhận ở giá :) 

@hanoiheesy: Có ai xem phim Hương mùa hè (Summer Scent) chưa nhỉ? Chẳng biết khi gặp nhau lần đầu, con tim có "đánh trống" không? Con tim tớ chưa bao giờ "đánh trống" khi tớ gặp người tớ để ý (trước đây), mà chỉ... đau bụng giống như mỗi lần vào phòng nha khoa (có lẽ do hồi hộp + lo lắng :))</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>@Nguyen: Đó là lý do tại sao tớ đóng ngoặc kép từ &#8220;ngu&#8221;. Có thể hiểu đó là &#8220;khôn&#8221; cũng được (thường thì phụ nữ khôn nhiều hơn ngu. Biết đâu khi nghe mấy điều đó họ biết tỏng, nhưng chả việc gì phải phá hỏng không khí đang lãng mạn)</p>
<p>@Sonny: Tớ vốn ăn nói, giao tiếp trực tiếp bằng lời nói khá kém (có lẽ do không có khả năng &#8220;uống lưỡi bảy lần trước khi nói&#8221;) nên chắc chẳng thể tán được (viết hay chat thì khác, vì tớ có thời gian để suy nghĩ chọn cách nói). Có em nào chịu yêu tớ mà không cần tớ tán thì tớ mới hi vọng, còn không thì đành chấp nhận ở giá :) </p>
<p>@hanoiheesy: Có ai xem phim Hương mùa hè (Summer Scent) chưa nhỉ? Chẳng biết khi gặp nhau lần đầu, con tim có &#8220;đánh trống&#8221; không? Con tim tớ chưa bao giờ &#8220;đánh trống&#8221; khi tớ gặp người tớ để ý (trước đây), mà chỉ&#8230; đau bụng giống như mỗi lần vào phòng nha khoa (có lẽ do hồi hộp + lo lắng :))</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: hanoiheesy</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-266</link>
		<dc:creator>hanoiheesy</dc:creator>
		<pubDate>Mon, 27 Jun 2005 07:28:04 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-266</guid>
		<description>Phụ nữ yêu bằng tai, bằng trí tưởng tượng và bằng cả con tim của mình nữa. Nhưng đau khổ là lu'c đáng ra phải nghe theo con tim, họ lại nghe theo trí tưởng tượng ... đáng phải sử dụng imagination chỗ này họ la.i đem đi dùng chồ khác ... </description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Phụ nữ yêu bằng tai, bằng trí tưởng tượng và bằng cả con tim của mình nữa. Nhưng đau khổ là lu&#8217;c đáng ra phải nghe theo con tim, họ lại nghe theo trí tưởng tượng &#8230; đáng phải sử dụng imagination chỗ này họ la.i đem đi dùng chồ khác &#8230;</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: Ms Nguyen</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-265</link>
		<dc:creator>Ms Nguyen</dc:creator>
		<pubDate>Mon, 27 Jun 2005 01:32:51 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-265</guid>
		<description>&lt;blockquote&gt;Mà sao con gái "ngu" vậy nhỉ? biết mấy lời "ngọt ngào" của mấy ông chỉ là mấy lời bịa ra để tán tỉnh, vậy mà vẫn muốn nghe mới chết?&lt;/blockquote&gt;

Hmm, anh dùng chử "ngu" thì hơi quá đáng vì trong chuyện tình cảm thì khó nhận thức được cái "border lines" giữa hai điểm khôn hay ngu. Nói chung là khi yêu là mù quáng mà...Thường thì đàn appeal to rationale và đàn bà thì appeal to emotions. Có thế mới có hệ âm và dương để balance out...






</description>
		<content:encoded><![CDATA[<blockquote><p>Mà sao con gái &#8220;ngu&#8221; vậy nhỉ? biết mấy lời &#8220;ngọt ngào&#8221; của mấy ông chỉ là mấy lời bịa ra để tán tỉnh, vậy mà vẫn muốn nghe mới chết?</p></blockquote>
<p>Hmm, anh dùng chử &#8220;ngu&#8221; thì hơi quá đáng vì trong chuyện tình cảm thì khó nhận thức được cái &#8220;border lines&#8221; giữa hai điểm khôn hay ngu. Nói chung là khi yêu là mù quáng mà&#8230;Thường thì đàn appeal to rationale và đàn bà thì appeal to emotions. Có thế mới có hệ âm và dương để balance out&#8230;</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: Sonny</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-250</link>
		<dc:creator>Sonny</dc:creator>
		<pubDate>Sun, 26 Jun 2005 07:06:35 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/25/189/#comment-250</guid>
		<description>Yêu em nào mà cũng "không thèm" tán thì hơi khó đấy. Vì dù sao thì dù, đánh chết con gái cũng thích nghe những lời "đường mật" của "bọn đàn ông". Hỏi thì nàng nào cũng chối, nhưng con gái rất thích được tán tỉnh. Vả lại, "tán" cũng là cả một nghệ thuật, giống như... design vậy. Nên những designer như Tiên nên cảm thụ bằng cách ... practice thật nhiều. ;D
Nếu cả 3 chữ "I love you" và "Anh yêu em" đều cảm thấy không ổn thì thử ... "Yêu anh đi !" hay "Cặp bồ đi !", nghe ... ấn tượng hơn nhiều. heh heh... (J/K) </description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Yêu em nào mà cũng &#8220;không thèm&#8221; tán thì hơi khó đấy. Vì dù sao thì dù, đánh chết con gái cũng thích nghe những lời &#8220;đường mật&#8221; của &#8220;bọn đàn ông&#8221;. Hỏi thì nàng nào cũng chối, nhưng con gái rất thích được tán tỉnh. Vả lại, &#8220;tán&#8221; cũng là cả một nghệ thuật, giống như&#8230; design vậy. Nên những designer như Tiên nên cảm thụ bằng cách &#8230; practice thật nhiều. ;D<br />
Nếu cả 3 chữ &#8220;I love you&#8221; và &#8220;Anh yêu em&#8221; đều cảm thấy không ổn thì thử &#8230; &#8220;Yêu anh đi !&#8221; hay &#8220;Cặp bồ đi !&#8221;, nghe &#8230; ấn tượng hơn nhiều. heh heh&#8230; (J/K)</p>
]]></content:encoded>
	</item>
</channel>
</rss>
