<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><!-- generator="wordpress/2.3.3" -->
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	>
<channel>
	<title>Comments on: Nếu bạn không biết mình muốn gì?</title>
	<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/</link>
	<description>Tớ tên thật là Trần Lê Duy Tiên, sinh viên năm cuối trường Đại học Calgary (University of Calgary), chuyên ngành Công nghệ thông tin. Weblog nguoitapviet.info là nơi tớ viết về những gì tớ đọc và suy nghĩ, về những gì tớ nhìn và những gì tớ thấy, những gì tớ nghe và cảm nhận, những gì tớ biết và cả những gì tớ không biết. Phương châm của Người Tập viết là "Thà viết đúng với những gì là bạn mà không có người đọc, còn hơn là viết cho mọi người nhưng không có phong cách riêng."</description>
	<pubDate>Fri, 21 Nov 2008 04:10:51 +0000</pubDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.3.3</generator>
		<item>
		<title>By: ngoan</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-145147</link>
		<dc:creator>ngoan</dc:creator>
		<pubDate>Mon, 03 Nov 2008 01:48:08 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-145147</guid>
		<description>tớ rất thích bài viết này của cậu.Tớ năm nay đã 20 tuổi và đang học tại 1 trường cao đẳng nhưng tớ thấy rất chán bởi vì tớ chẳng biết tương lai của mình ra sao,tớ chẳng biết mình thích gì và cần gì nữa, trước mắt thì cứ học đã chẳng biết rồi khi ra trường mình sẽ làm gì. Tớ buồn lắm</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>tớ rất thích bài viết này của cậu.Tớ năm nay đã 20 tuổi và đang học tại 1 trường cao đẳng nhưng tớ thấy rất chán bởi vì tớ chẳng biết tương lai của mình ra sao,tớ chẳng biết mình thích gì và cần gì nữa, trước mắt thì cứ học đã chẳng biết rồi khi ra trường mình sẽ làm gì. Tớ buồn lắm</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: Thỏ Tím</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-102779</link>
		<dc:creator>Thỏ Tím</dc:creator>
		<pubDate>Sun, 07 Sep 2008 15:24:32 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-102779</guid>
		<description>Khi đã tìm đc ước mơ và mục tiêu của cuộc đời mình ...Xin đừng hoài nghi hãy thực hiện nó bằng tất cả sức lực và sự cố gắng của bản thân mình ...</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Khi đã tìm đc ước mơ và mục tiêu của cuộc đời mình &#8230;Xin đừng hoài nghi hãy thực hiện nó bằng tất cả sức lực và sự cố gắng của bản thân mình &#8230;</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: Sanok</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-53493</link>
		<dc:creator>Sanok</dc:creator>
		<pubDate>Sat, 14 Jun 2008 06:07:50 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-53493</guid>
		<description>&lt;p&gt;Nhắc đến ước mơ đôi lúc tôi thấy nó quá xa xỉ, trong một phút giây tĩnh lặng nào đó của cuộc sống hàng ngày tôi cũng nhớ ra mình đã từn ước mơ gì. Có thể hồi còn là sinh viên, hồi còn đầy nhiệt huyết và chưa đủ niềm tin, đủ kiến thức để tự mình bước ra khỏi vòng tay của bố mẹ, tôi đã ứoc mình đựoc tự  do, tự do là gì, chỉ đơn giản là làm những điều mình thích, ăn những thứ mình muốn, đi đến những nơi mà mình cảm thấy khao khát. Và cái chính là tự  bản thân mình. Nhưng cho đến giờ khi đã tự nuôi sống đựoc bản thân cái tôi ứoc lại là thời gian. Mọi thứ  cứ đến và đi, nhiều lúc tôi muốn dừng lại mà sao khó quá vì ngoài tiền bạc thường đi đôi với trách nhiệm. Tôi lại ước mình bé lại để chẳng phải lo lắng những vụn vặt tầm thường, những đối nhân xử thế. Nhưng rồi ai cũng phải lớn lên. Cứ nghĩ mãi về ước mơ tôi nhận ra ước mơ là thứ cũng có thể thay đổi đựoc. Ước mơ  nào lớn nhất trong cuộc đời. Tự  do hay ước mơ hạnh phúc. Không biết nữa. Rồi cũng phải tìm thấy ước mơ cho chính mình để sau này có nhìn lại mới biết rằng có những thứ nào đã thành sự thật, và ước mơ nào phải từ  bỏ.&lt;/p&gt;</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Nhắc đến ước mơ đôi lúc tôi thấy nó quá xa xỉ, trong một phút giây tĩnh lặng nào đó của cuộc sống hàng ngày tôi cũng nhớ ra mình đã từn ước mơ gì. Có thể hồi còn là sinh viên, hồi còn đầy nhiệt huyết và chưa đủ niềm tin, đủ kiến thức để tự mình bước ra khỏi vòng tay của bố mẹ, tôi đã ứoc mình đựoc tự  do, tự do là gì, chỉ đơn giản là làm những điều mình thích, ăn những thứ mình muốn, đi đến những nơi mà mình cảm thấy khao khát. Và cái chính là tự  bản thân mình. Nhưng cho đến giờ khi đã tự nuôi sống đựoc bản thân cái tôi ứoc lại là thời gian. Mọi thứ  cứ đến và đi, nhiều lúc tôi muốn dừng lại mà sao khó quá vì ngoài tiền bạc thường đi đôi với trách nhiệm. Tôi lại ước mình bé lại để chẳng phải lo lắng những vụn vặt tầm thường, những đối nhân xử thế. Nhưng rồi ai cũng phải lớn lên. Cứ nghĩ mãi về ước mơ tôi nhận ra ước mơ là thứ cũng có thể thay đổi đựoc. Ước mơ  nào lớn nhất trong cuộc đời. Tự  do hay ước mơ hạnh phúc. Không biết nữa. Rồi cũng phải tìm thấy ước mơ cho chính mình để sau này có nhìn lại mới biết rằng có những thứ nào đã thành sự thật, và ước mơ nào phải từ  bỏ.</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: Soncrazy</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-52667</link>
		<dc:creator>Soncrazy</dc:creator>
		<pubDate>Thu, 05 Jun 2008 16:20:10 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-52667</guid>
		<description>&lt;p&gt;Mình rất thích bài viết của bạn, nhưng tớ cũng 21 tuổi và lúc này tớ chẳng thấy thích hay hứng thú 1 cái gì , mà thực sự tớ rất muốn đi học 1 để có thể làm 1 điều gì đó. Có phải tớ không có mơ ước ?&lt;/p&gt;</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Mình rất thích bài viết của bạn, nhưng tớ cũng 21 tuổi và lúc này tớ chẳng thấy thích hay hứng thú 1 cái gì , mà thực sự tớ rất muốn đi học 1 để có thể làm 1 điều gì đó. Có phải tớ không có mơ ước ?</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: pth</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-47447</link>
		<dc:creator>pth</dc:creator>
		<pubDate>Sun, 24 Feb 2008 09:26:01 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-47447</guid>
		<description>&lt;p&gt;I'm in the same situation as you T_T&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&#34;Bạn không thấy ngôi sao nào khi nhìn lên trời không có nghĩa là chúng không tồn tại. Chúng chỉ bị những đám mây tạm thời che khuất&#34;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tớ hiểu, tớ chỉ sợ tớ sẽ tốn 20 năm để tìm ra ước mơ của mình và nhận ra rằng 20 năm qua mình... đi lộn đường ặc ặc &lt;/p&gt;</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>I&#8217;m in the same situation as you T_T</p>
<p>&quot;Bạn không thấy ngôi sao nào khi nhìn lên trời không có nghĩa là chúng không tồn tại. Chúng chỉ bị những đám mây tạm thời che khuất&quot;</p>
<p>Tớ hiểu, tớ chỉ sợ tớ sẽ tốn 20 năm để tìm ra ước mơ của mình và nhận ra rằng 20 năm qua mình&#8230; đi lộn đường ặc ặc </p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: le hong hanh</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-1164</link>
		<dc:creator>le hong hanh</dc:creator>
		<pubDate>Sat, 08 Apr 2006 14:22:17 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-1164</guid>
		<description>uoc mo u
toi thay do la mot dieu rat truu tuong. toi cung la mot nguoi song co uoc mo, uoc mo cua toi la chiem kinh nhung dieu ma toi mong co dc..........nghe co ve toi la nguoi tham vong nhung nhieu luc toi da lam chinh minh met moi vi khat vong qua lon cuam inh. Nhung dung la co ai cam nguoi ta mo dau dung ko?
cac ban dung voi tim uoc mo cua minh, i co the cac ban se dau kho vi no. nhu toi luc nay............................</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>uoc mo u<br />
toi thay do la mot dieu rat truu tuong. toi cung la mot nguoi song co uoc mo, uoc mo cua toi la chiem kinh nhung dieu ma toi mong co dc&#8230;&#8230;&#8230;.nghe co ve toi la nguoi tham vong nhung nhieu luc toi da lam chinh minh met moi vi khat vong qua lon cuam inh. Nhung dung la co ai cam nguoi ta mo dau dung ko?<br />
cac ban dung voi tim uoc mo cua minh, i co the cac ban se dau kho vi no. nhu toi luc nay&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;.</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: whitechips01</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-504</link>
		<dc:creator>whitechips01</dc:creator>
		<pubDate>Thu, 28 Jul 2005 14:52:22 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-504</guid>
		<description>Ước mơ của tôi chỉ có hai chữ "làm giàu" . "làm giàu" ở đây nghĩa là có đủ khả năng cho gia đình hưởng được một cuộc sống nhàn hạ ! có thể để cho Ba tôi ko cần phải vất vả đi dạy vì "đồng tiền" mà bằng sự ham mê nghề nghiệp... ,cho Mẹ tôi không phải lận đận chuyện áo cơm , ko phải lo âu vì nhiều khoảng nợ khi Tết đến... ,cho Ngoại tôi được dưỡng bệnh một cách tốt nhất, cho em tôi ko phải chịu thiệt thòi so với đám bạn cùng lứa ,cho Má Hai , Má Bảy , Má Năm luôn vui vẻ ...Tôi từ nhỏ lớn lên trong một đại gia đình như vậy , từng được thấm thía "ngũ vị" trong cuộc đời .Khi còn nhỏ đôi khi tôi tự hỏi mình 'Tại sao tôi lại ko được sinh ra trong môt gia đình như thằng T. ( thằng bạn chí thân của tôi ) , nhưng sau đó tôi lại thấy mình thật có lỗi vì nhìn thấy mẹ tôi đã gầy ngày một gầy hơn ..; thôi ko nói nhũng chuyện cũ đó nữa càng nghĩ lại tôi càng thấy sao sao đó . Do đó theo tôi nghĩ thì "ước mơ" thì luôn gắn liền với "hạnh phúc" và "hạnh phúc" có được thì thường lại gắn liền với "đồng tiền" các bạn thấy có đúng ko .Cho dù lớn lênh làm gì trong xã hội thì mục đích chính cũng là lo kiếm tiền thôi !Có người cho rằng có nhiều tiền chưa hẳn đã hạnh phúc , nhung đối với thì khi có tiền thì tôi có thể đem hạnh phúc  cho GĐ tôi .</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Ước mơ của tôi chỉ có hai chữ &#8220;làm giàu&#8221; . &#8220;làm giàu&#8221; ở đây nghĩa là có đủ khả năng cho gia đình hưởng được một cuộc sống nhàn hạ ! có thể để cho Ba tôi ko cần phải vất vả đi dạy vì &#8220;đồng tiền&#8221; mà bằng sự ham mê nghề nghiệp&#8230; ,cho Mẹ tôi không phải lận đận chuyện áo cơm , ko phải lo âu vì nhiều khoảng nợ khi Tết đến&#8230; ,cho Ngoại tôi được dưỡng bệnh một cách tốt nhất, cho em tôi ko phải chịu thiệt thòi so với đám bạn cùng lứa ,cho Má Hai , Má Bảy , Má Năm luôn vui vẻ &#8230;Tôi từ nhỏ lớn lên trong một đại gia đình như vậy , từng được thấm thía &#8220;ngũ vị&#8221; trong cuộc đời .Khi còn nhỏ đôi khi tôi tự hỏi mình &#8216;Tại sao tôi lại ko được sinh ra trong môt gia đình như thằng T. ( thằng bạn chí thân của tôi ) , nhưng sau đó tôi lại thấy mình thật có lỗi vì nhìn thấy mẹ tôi đã gầy ngày một gầy hơn ..; thôi ko nói nhũng chuyện cũ đó nữa càng nghĩ lại tôi càng thấy sao sao đó . Do đó theo tôi nghĩ thì &#8220;ước mơ&#8221; thì luôn gắn liền với &#8220;hạnh phúc&#8221; và &#8220;hạnh phúc&#8221; có được thì thường lại gắn liền với &#8220;đồng tiền&#8221; các bạn thấy có đúng ko .Cho dù lớn lênh làm gì trong xã hội thì mục đích chính cũng là lo kiếm tiền thôi !Có người cho rằng có nhiều tiền chưa hẳn đã hạnh phúc , nhung đối với thì khi có tiền thì tôi có thể đem hạnh phúc  cho GĐ tôi .</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: ookami_djp</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-160</link>
		<dc:creator>ookami_djp</dc:creator>
		<pubDate>Tue, 14 Jun 2005 03:47:35 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-160</guid>
		<description>đến nhật,xứ sở phù tang,xứ sở của hoa anh đào và các cô gái xinh đẹp(có thể nói là hễ ra đường mà bắt gặp 10 cô thì tôi chắc như đinh đóng cột rằng có đến 6 cô bé sẽ làm cậu phải lé mắt)tôi vừa đi làm vừa đi học.tiền có được gần như chi tất cho sinh hoạt phí,học phí ,giao lưu phí(chủ yếu chi cho những cuộc nhậu cùng mấy thằng bạn chí cốt).ngân hàng lúc nào cũng rỗng tuếch.nhiều lần hứa lèo với bà già chuyện về nước để rồi quên(đại loại:tết nay không về chắc mẹ buồn lắm,nhưng convề chắc mẹ buồn hơn vì con nhậu quá trời...)
cuộc sông trôi qua bình lặng và những gì tôi nhận được thật dễ dàng.những tháng ngày khiến tôi quên bẵng đi ước mơ ,quên đi chính tôi. và có lẽ tôi vẫn mãi là tôi của ngày nào,nêu một ngày đẹp trời của mùa xuân,tôi không dược gặp ông-người tôi gội là thầy-người cua định mệnh.tôi lớn lên tưng ngày qua nhưng buổi trò chuyện cùng ông.những câu chuyện về đât nước ,về tinh thần,lòng tự hào,về bản lĩnh của một thằng con trai,tính cộng đồng,sự đối lập và hài hoà giữa chủ nghĩa cá tình và chủ nghĩa nhân cách ,cách nhìn nhận và đánh giá thực tế,định hướng kinh tế.....những câu chuyện khiên tôi nhân ra nhiêu điều và cảm thấy day dứt về thời gian sống vừa qua của tôi.
ông từng nhắc tôi:điều xấu hổ không hẳn là những sai lầm.biết sai lầm mà vẫn để tiếp diễn ,đấy mới là diều đáng xấu hổ.hãy biết làm cho con tim trở nên mạnh mẽ.be gentleman,be ambitious.
giống như vòng tuần hoàn của tự nhiên:lá rụng về cội....có những điều mà cậu nên học lại từ tuổi thơ.như những vì sao,ước mơ luôn tồn tại và toả sáng.giờ đây,là sinh viên,ước mơ của tôi :dược đứng trên đôi chân của chình mình.
hắn lặng lẽ bước ra sân,thoáng khẽ rùng mình bởi cái lạnh mùa đông của xứ ôn đới,một thứ gì như bụi khẽ chạm vào mặt hắn,mát lạnh ,khôngphải mưa ,nhẹ hơn hạt mưa"Ồ!!"hắn khẽ thốt lên,tuyết rơi!!hắn chợt nghe con tim mình tỉnh giấc...(bạn tôi)
ps:mấy lần hứa lèo với bà già rồi mà chưa chịu về nước.tết này về nhất định về rủ bà đi nhậu một bữa cho đã cơn khá bấy lâu nay để bước tiếp.tết này nếu về thì lên nhà tôi chơi cho vui</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>đến nhật,xứ sở phù tang,xứ sở của hoa anh đào và các cô gái xinh đẹp(có thể nói là hễ ra đường mà bắt gặp 10 cô thì tôi chắc như đinh đóng cột rằng có đến 6 cô bé sẽ làm cậu phải lé mắt)tôi vừa đi làm vừa đi học.tiền có được gần như chi tất cho sinh hoạt phí,học phí ,giao lưu phí(chủ yếu chi cho những cuộc nhậu cùng mấy thằng bạn chí cốt).ngân hàng lúc nào cũng rỗng tuếch.nhiều lần hứa lèo với bà già chuyện về nước để rồi quên(đại loại:tết nay không về chắc mẹ buồn lắm,nhưng convề chắc mẹ buồn hơn vì con nhậu quá trời&#8230;)<br />
cuộc sông trôi qua bình lặng và những gì tôi nhận được thật dễ dàng.những tháng ngày khiến tôi quên bẵng đi ước mơ ,quên đi chính tôi. và có lẽ tôi vẫn mãi là tôi của ngày nào,nêu một ngày đẹp trời của mùa xuân,tôi không dược gặp ông-người tôi gội là thầy-người cua định mệnh.tôi lớn lên tưng ngày qua nhưng buổi trò chuyện cùng ông.những câu chuyện về đât nước ,về tinh thần,lòng tự hào,về bản lĩnh của một thằng con trai,tính cộng đồng,sự đối lập và hài hoà giữa chủ nghĩa cá tình và chủ nghĩa nhân cách ,cách nhìn nhận và đánh giá thực tế,định hướng kinh tế&#8230;..những câu chuyện khiên tôi nhân ra nhiêu điều và cảm thấy day dứt về thời gian sống vừa qua của tôi.<br />
ông từng nhắc tôi:điều xấu hổ không hẳn là những sai lầm.biết sai lầm mà vẫn để tiếp diễn ,đấy mới là diều đáng xấu hổ.hãy biết làm cho con tim trở nên mạnh mẽ.be gentleman,be ambitious.<br />
giống như vòng tuần hoàn của tự nhiên:lá rụng về cội&#8230;.có những điều mà cậu nên học lại từ tuổi thơ.như những vì sao,ước mơ luôn tồn tại và toả sáng.giờ đây,là sinh viên,ước mơ của tôi :dược đứng trên đôi chân của chình mình.<br />
hắn lặng lẽ bước ra sân,thoáng khẽ rùng mình bởi cái lạnh mùa đông của xứ ôn đới,một thứ gì như bụi khẽ chạm vào mặt hắn,mát lạnh ,khôngphải mưa ,nhẹ hơn hạt mưa&#8221;Ồ!!&#8221;hắn khẽ thốt lên,tuyết rơi!!hắn chợt nghe con tim mình tỉnh giấc&#8230;(bạn tôi)<br />
ps:mấy lần hứa lèo với bà già rồi mà chưa chịu về nước.tết này về nhất định về rủ bà đi nhậu một bữa cho đã cơn khá bấy lâu nay để bước tiếp.tết này nếu về thì lên nhà tôi chơi cho vui</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: leduytien</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-137</link>
		<dc:creator>leduytien</dc:creator>
		<pubDate>Sun, 12 Jun 2005 06:55:17 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-137</guid>
		<description>Định nói thêm ý này mà quên: theo tớ, ý nghĩa của "mong muốn" và "ước mơ" là khác nhau và đừng nên nhầm lẫn. Bạn có thể sẽ có nhiều mong muốn (lòng tham con người là "vô đáy" :) - có cái này lại muốn cái kia), nhưng "ước mơ" mà tớ nói đến trong bài thì mỗi người thường chỉ có một (bạn có thể có hai ước mơ, nhưng thường thì để có được cái này bạn sẽ phải bỏ cái kia).</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Định nói thêm ý này mà quên: theo tớ, ý nghĩa của &#8220;mong muốn&#8221; và &#8220;ước mơ&#8221; là khác nhau và đừng nên nhầm lẫn. Bạn có thể sẽ có nhiều mong muốn (lòng tham con người là &#8220;vô đáy&#8221; :) - có cái này lại muốn cái kia), nhưng &#8220;ước mơ&#8221; mà tớ nói đến trong bài thì mỗi người thường chỉ có một (bạn có thể có hai ước mơ, nhưng thường thì để có được cái này bạn sẽ phải bỏ cái kia).</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: leduytien</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-136</link>
		<dc:creator>leduytien</dc:creator>
		<pubDate>Sun, 12 Jun 2005 06:23:12 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-136</guid>
		<description>Chắc chắn là mỗi người tuỳ vào hoàn cảnh của mình sẽ có một ước mơ khác nhau. Tớ không nghĩ sẽ có nhiều bạn (dù ở VN) lấy việc đậu đại học làm ước mơ - bởi đó chẳng qua chỉ là bước đầu tiên và sẽ không có ý nghĩa gì nếu bạn chỉ được cái tiếng là đậu đại học.

Không biết liệu tớ nói vậy có "phải" hay không, nhưng theo tớ cảm nhận thì bạn có cái may mắn của bạn là một tuổi thơ rất có ý nghĩa. Những người như tớ, sinh ra và lớn lên được cha mẹ lo cho chu đáo lại không có được những đức tính và suy nghĩ như bạn - giờ khi phải sống xa gia đình phải bắt đầu làm quen gần như từ đầu, mà thường thì để rèn được những đức tính cần thiết để tự lập thì sẽ phải trải qua rất nhiều thời gian và kinh nghiệm thực tế (những thứ mà nói một cách nào đó bạn đã từng trải qua từ tuổi thơ của mình). Đôi khi tớ tự lo lắng suy nghĩ trong đầu, không biết sau này làm sao tớ có thể sống tự lập khi mà bản thân chưa từng phải trải qua những khó khăn, khổ ải? Đó là lí do tớ hiện tại đang đi làm. Không thể gọi là "khổ", nhưng dù sao cũng "nếm" cái "mùi" của thực tế.

Tớ không biết liệu ước mơ của bạn có thật sự là "có tiền" hay không. Tất nhiên tớ không có quyền gì để nói về ước mơ của người khác - nhưng tớ nghĩ có lẽ ước mơ của bạn không phải chỉ vậy (và tớ mong là không phải chỉ vậy). Tớ thường hay nói với ba mẹ, tớ không cần sau này giàu có - chỉ cần đủ sống là được. Cái quan trọng hơn đối với tớ là được làm và sống với những gì mình thích. Có lẽ, đó là do tớ chưa từng phải lo nhiều về chuyện tiền bạc, nhưng ít ra đến giờ tớ vẫn nghĩ vậy. </description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Chắc chắn là mỗi người tuỳ vào hoàn cảnh của mình sẽ có một ước mơ khác nhau. Tớ không nghĩ sẽ có nhiều bạn (dù ở VN) lấy việc đậu đại học làm ước mơ - bởi đó chẳng qua chỉ là bước đầu tiên và sẽ không có ý nghĩa gì nếu bạn chỉ được cái tiếng là đậu đại học.</p>
<p>Không biết liệu tớ nói vậy có &#8220;phải&#8221; hay không, nhưng theo tớ cảm nhận thì bạn có cái may mắn của bạn là một tuổi thơ rất có ý nghĩa. Những người như tớ, sinh ra và lớn lên được cha mẹ lo cho chu đáo lại không có được những đức tính và suy nghĩ như bạn - giờ khi phải sống xa gia đình phải bắt đầu làm quen gần như từ đầu, mà thường thì để rèn được những đức tính cần thiết để tự lập thì sẽ phải trải qua rất nhiều thời gian và kinh nghiệm thực tế (những thứ mà nói một cách nào đó bạn đã từng trải qua từ tuổi thơ của mình). Đôi khi tớ tự lo lắng suy nghĩ trong đầu, không biết sau này làm sao tớ có thể sống tự lập khi mà bản thân chưa từng phải trải qua những khó khăn, khổ ải? Đó là lí do tớ hiện tại đang đi làm. Không thể gọi là &#8220;khổ&#8221;, nhưng dù sao cũng &#8220;nếm&#8221; cái &#8220;mùi&#8221; của thực tế.</p>
<p>Tớ không biết liệu ước mơ của bạn có thật sự là &#8220;có tiền&#8221; hay không. Tất nhiên tớ không có quyền gì để nói về ước mơ của người khác - nhưng tớ nghĩ có lẽ ước mơ của bạn không phải chỉ vậy (và tớ mong là không phải chỉ vậy). Tớ thường hay nói với ba mẹ, tớ không cần sau này giàu có - chỉ cần đủ sống là được. Cái quan trọng hơn đối với tớ là được làm và sống với những gì mình thích. Có lẽ, đó là do tớ chưa từng phải lo nhiều về chuyện tiền bạc, nhưng ít ra đến giờ tớ vẫn nghĩ vậy.</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: ookami_djp</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-135</link>
		<dc:creator>ookami_djp</dc:creator>
		<pubDate>Sun, 12 Jun 2005 04:45:20 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-135</guid>
		<description>đã khá lâu rồi kể từ khi bước chân lên đất nhật.xứ sở phù tang.tôi mới nghĩ đến chuyện sẽ viết mail cho cậu.một người bạn mà tôi từng nghĩ đã quên trong kí ức.nói vê ước mơ ,cho phép tôi được nói về ước mơ của chính tôi.câu chuyện xin được bắt đầu từ những ngày thơ ấu.sinh ra tại vùng đất quảng nam khô cằn.tuổi thơ tôi khôngnhư những người bạn cùng trang lứa khác.được cưỡi trâu,được cười đùa.6năm trời, tôi năm trên giường bệnh.suy dinh dưỡng khiến tôi không thế đứng dậy, không thế cười đùa, chạy nhảy như những đứa trẻ cùng lứa trong làng.ước mơ lúc ấy của tôi thật đơn giản.đứng được trên đôi chân của chính mình.được nở một nụ cười tươi khi thấy mẹ tôi đi làm về.nhưng không thế...
  Thời gian trôi qua ,mùa hè năm tôi 6 tuổi.sau nhưng cố gắng không mệt mỏi của mẹ và người thầy thuốc già trong làng,tôi đã đứng được.niềm vui không thể ta bằng lời.chỉ có thể nói lúc ấy tôi cười ,mẹ tôi bật khóc như một đứa trẻ.tuổi thơ trôi qua như cơn lũ mùa cuốn đi tất cả những gì mà tôi đáng phải có được.nhưng dẫu sao ,mỗi con lũ đi qua vẫn để lai trên bờ sông một màuđỏ của phù xa.màu đỏcủa sự sống mới ,tốt đẹp hơn...
   thời gian của thằng hoc trò trôi qua như cơn gió nồm mùa hạ.ước mơ lúc ây chỉ là nhà đủ miếng ăn ,không phải nợ nần và tất nhiên là được lên lớp.nhưng cuộc sống và ước mơ thường khác nhau, như chuyện trong tiêu thuyết và sự thât vẫn trơ trơ trước mặt.nhà đổ nợ.cấp ba.thay vì suốt ngàyphải mài đũng quần trên ghế luyện thi như những thằng bạn.sau những buổi học ,tôi cùng gia đình toan lo cho cuộc sống cơm áo.thời gian ngủ chẳng còn và cũng chăng còn thời gian cho tôi suy nghĩ gì đến kì thi đại học.ước mơ ư?nếu cậu hỏi ước mơ ,chăc  tôi sẽ trả lời đấy là tiền bạc thay vì câu trả lời đậu đại học, điểm cao như nhưng thăng bạn khác.
  rồi tôi cũng đậu đại học và may mắn hơn tôi dươc chọn đi du học tai nhật.đến giờ tôi vẫn nghĩ nếu không được đi du học tôi sẽ không có được những ước mơ như ngày hôm nay...
  (rât tiếc,viết đến đây tôi lại hết giờ,có việc bận.nếu được ,hy vọng tôi sẽ đượcviết tiếp)</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>đã khá lâu rồi kể từ khi bước chân lên đất nhật.xứ sở phù tang.tôi mới nghĩ đến chuyện sẽ viết mail cho cậu.một người bạn mà tôi từng nghĩ đã quên trong kí ức.nói vê ước mơ ,cho phép tôi được nói về ước mơ của chính tôi.câu chuyện xin được bắt đầu từ những ngày thơ ấu.sinh ra tại vùng đất quảng nam khô cằn.tuổi thơ tôi khôngnhư những người bạn cùng trang lứa khác.được cưỡi trâu,được cười đùa.6năm trời, tôi năm trên giường bệnh.suy dinh dưỡng khiến tôi không thế đứng dậy, không thế cười đùa, chạy nhảy như những đứa trẻ cùng lứa trong làng.ước mơ lúc ấy của tôi thật đơn giản.đứng được trên đôi chân của chính mình.được nở một nụ cười tươi khi thấy mẹ tôi đi làm về.nhưng không thế&#8230;<br />
  Thời gian trôi qua ,mùa hè năm tôi 6 tuổi.sau nhưng cố gắng không mệt mỏi của mẹ và người thầy thuốc già trong làng,tôi đã đứng được.niềm vui không thể ta bằng lời.chỉ có thể nói lúc ấy tôi cười ,mẹ tôi bật khóc như một đứa trẻ.tuổi thơ trôi qua như cơn lũ mùa cuốn đi tất cả những gì mà tôi đáng phải có được.nhưng dẫu sao ,mỗi con lũ đi qua vẫn để lai trên bờ sông một màuđỏ của phù xa.màu đỏcủa sự sống mới ,tốt đẹp hơn&#8230;<br />
   thời gian của thằng hoc trò trôi qua như cơn gió nồm mùa hạ.ước mơ lúc ây chỉ là nhà đủ miếng ăn ,không phải nợ nần và tất nhiên là được lên lớp.nhưng cuộc sống và ước mơ thường khác nhau, như chuyện trong tiêu thuyết và sự thât vẫn trơ trơ trước mặt.nhà đổ nợ.cấp ba.thay vì suốt ngàyphải mài đũng quần trên ghế luyện thi như những thằng bạn.sau những buổi học ,tôi cùng gia đình toan lo cho cuộc sống cơm áo.thời gian ngủ chẳng còn và cũng chăng còn thời gian cho tôi suy nghĩ gì đến kì thi đại học.ước mơ ư?nếu cậu hỏi ước mơ ,chăc  tôi sẽ trả lời đấy là tiền bạc thay vì câu trả lời đậu đại học, điểm cao như nhưng thăng bạn khác.<br />
  rồi tôi cũng đậu đại học và may mắn hơn tôi dươc chọn đi du học tai nhật.đến giờ tôi vẫn nghĩ nếu không được đi du học tôi sẽ không có được những ước mơ như ngày hôm nay&#8230;<br />
  (rât tiếc,viết đến đây tôi lại hết giờ,có việc bận.nếu được ,hy vọng tôi sẽ đượcviết tiếp)</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: chinh'</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-101</link>
		<dc:creator>chinh'</dc:creator>
		<pubDate>Sat, 04 Jun 2005 15:46:21 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-101</guid>
		<description>chài ! bài viết dc we' (^_^) ! 
lần đầu tiên tớ góp ý đấy !
Cậu đã nói những điều tớ nghĩ từ rât' lâu.
&#62;&#62;&#62;&#62;&#62;&#62;&#62;</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>chài ! bài viết dc we&#8217; (^_^) !<br />
lần đầu tiên tớ góp ý đấy !<br />
Cậu đã nói những điều tớ nghĩ từ rât&#8217; lâu.<br />
&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: leduytien</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-97</link>
		<dc:creator>leduytien</dc:creator>
		<pubDate>Fri, 03 Jun 2005 06:08:29 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-97</guid>
		<description>Tại sao lại phải "xin phép" :)? Ngược lại là khác, tớ đang cầu trời có ai đó hồi âm lại bài viết của tớ (vì như vậy chúng tỏ họ thú vị về chủ đề tớ viết) :)

Welcome. Mà vì sao lại phải đến tuần sau nhỉ?</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Tại sao lại phải &#8220;xin phép&#8221; :)? Ngược lại là khác, tớ đang cầu trời có ai đó hồi âm lại bài viết của tớ (vì như vậy chúng tỏ họ thú vị về chủ đề tớ viết) :)</p>
<p>Welcome. Mà vì sao lại phải đến tuần sau nhỉ?</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: truong hong dien</title>
		<link>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-94</link>
		<dc:creator>truong hong dien</dc:creator>
		<pubDate>Fri, 03 Jun 2005 03:52:38 +0000</pubDate>
		<guid>http://www.nguoitapviet.info/2005/06/01/172/#comment-94</guid>
		<description>bài viết có ấn tượng.tơ rất thích cách viết thẳng thắn thế này.tuần sau cho tớ hồi âm.rất thích ,rất thích
</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>bài viết có ấn tượng.tơ rất thích cách viết thẳng thắn thế này.tuần sau cho tớ hồi âm.rất thích ,rất thích</p>
]]></content:encoded>
	</item>
</channel>
</rss>
