Một buổi chiều hoàn hảo
Me: Did we meet before?
She: (smile) Nop, I don’t think so…
Me: Where are you from? I mean what’s your nationality?
She: Why do you ask?
Me: Well, I’m looking for an answer…
Đoạn đối thoại trên diễn ra trên chuyến xe điện chiều nay. Trong đầu tớ.
Trên đường về nhà, những tia nắng chiều cuối cùng chiếu qua cánh cửa xe điện lớn làm cho cảnh vật dù đang trôi vùn vụt về phía sau cũng vẫn như đang dừng tại chỗ. Gắn headphone lên tai. Đó là bài Ain’t No Sunshine của Eva Cassidy. Chợt nhìn qua cô gái đối diện. Sao mà trông quen thuộc thế, cứ như thể đã gặp ở đâu rồi. Lại rất dễ thương… Muốn hỏi lắm chứ, nhưng lại sợ phá vỡ cái "bối cảnh" tuyệt đẹp hiện tại… Nhìn… Vẫn còn có thể đi thêm vài trạm nữa trước khi phải đổi chuyến, nhưng… Sợ sẽ có cái gì đó không hoàn hảo phá vỡ mất cái đang hoàn hảo.
Thế là đã có một kỷ niệm hoàn hảo. Nhưng tiếc… Đã chuyển qua bài Fields of Gold, hình như cũng của Eva Cassidy…
P.S: Các bạn nên có một cái máy nghe nhạc (máy CD/casset cầm tay, hay một cái iPod càng tốt). Cảnh vật thường ngày vốn quen thuộc và chán ngắt một khi được ngắm nhìn với một bài nhạc nền thích hợp sẽ tạo một cảm giác thật tuyệt vời. Không phải lúc nào cũng bắt được, nhưng đôi khi…










leduytien
Bài viết này chưa có ai phản hồi. Hãy là người đầu tiên bắt đầu tiên chia sẽ suy nghĩ và cảm nhận của bạn về chủ đề này!