ngày 18/06/2009 trong chuyên mục Chung chung

My graduation photo
Thứ 3 ngày 9 tháng 6 vừa qua đánh dấu một sự kiện quan trọng đối với bản thân tớ: lễ tốt nghiệp đại học.
Vẫn còn nhớ như in những ngày đầu tiên đặt chân xuống Calgary ngạc nhiên không tin khi được bảo rằng đã là 9h “tối” mặc dù mặt trời vẫn chiếu nắng. Vẫn còn nhớ những lần đầu tự mình mò mẫm các chuyên xe điện để đến trường hay chuyện đi chợ luôn có thói quen quy đổi giá tiền sang tiền Việt để rồi chẳng dám mua cái gì. Vẫn còn nhớ như in buổi sáng đầu tiên bước chân ra cửa đi bất ngờ khi lần đầu tiên thấy tuyết - trắng xóa tất cả mọi nơi. Vẫn còn nhớ những đêm thức trắng cùng 2 đứa bạn làm bài để kịp nộp sáng hôm sau. Vẫn còn nhớ như in một buổi chiều quyết định đi tìm việc làm thêm - mặc dù lần làm thử trước đó đã bị từ chối. Vẫn còn nhớ lần đầu tiên được sở hữu tên miền của riêng mình (nguoitapviet.info), hay cuốn sách đầu tiên đưa tớ đến một lĩnh vực rất mới: thiết kế web.
Và chắc chắn sẽ không bao giờ biến mất là những cảm xúc mùa thu tuyệt đẹp ở đây.
Chặng đường gần 5 năm là một quãng đường dài mà qua đó tớ đã học thêm được rất nhiều, nhưng có lẽ điều đáng nói hơn cả trong trường hợp của tớ là việc những gì tớ học từ bên ngoài và sách vở còn nhiều hơn so với những gì tớ có được từ những bài giảng. Bài viết này là những cảm nhận và kinh nghiệm mà tớ muốn chia sẽ về những năm du học ở đây. (more…)
đã có 24 phản hồi - đọc và tham gia thảo luận
ngày 04/06/2009 trong chuyên mục Thiết kế
Đọc bài viết Creating New Documents tổng hợp các hướng tiếp cận khác nhau của các hệ điều hành cho một vấn đề trong thiết kế tương tác là làm thế nào để tạo file mới:
Kể từ khi Apple giới thiệu máy tính Macintosh đã luôn có một khoản trống kỳ lạ trong cách mô phỏng môi trường làm việc. Hầu hết các hệ điều hành hiện nay cơ bản đều chia các hoạt động tương tác với file dữ liệu ra 2 tác vụ riêng biệt: quản lý file và biên tập chúng.
File được quản lý với trình tìm kiếm. Đối với Mac, đó là Finder. Tuy nhiên, để biên tập nội dung file bạn phải sử dụng một ứng dụng riêng. Cách cơ bản để chuyển đổi giữa 2 tác vụ là mở và đóng một file.
Một vấn đề rất cơ bản đối với cách quản lý này là: làm thế nào để bạn tạo file mới? Một mặc, vì Finder được sử dụng để quản lý file, sẽ hợp lý để dùng Finder tạo ra file mới - ngay ở nơi mà bạn muốn. Mặt khác, mỗi ứng dụng đều có một định dạng file khác nhau và vì vậy Finder sẽ không thể tạo ra file mới.
Người dùng máy tính hiện nay đều quan với quan niệm “file” đồng nghĩa với phần mềm. Bạn muốn viết một văn bản thì rất “tự nhiên”, bản mở Word. Liệu đây có thật sự là một vấn đề? Hãy thử tưởng tượng một ví dụ ở ngoài thực tế: bạn muốn viết một lá thư gửi cho người bạn. Các bước:
- Bạn lấy một tờ giấy. Tất nhiên, giấy nào cũng có thể dùng để viết thư, nhưng có thể bạn muốn dùng một loại giấy dành riêng để viết thư mà bạn đã mua trước đó và bạn chọn nó.
- Sau khi viết xong, bạn bỏ vào bì thư.
- Vì bạn chưa ra bưu điện ngay, bạn cất lá thư vào một ngăn kệ.
Bây giờ, hãy thử so sánh nó với quá trình bạn muốn viết một lá thư trên máy tính:
- Bạn mở một chương trình soạn thảo văn bản. Có rất nhiều chương trình cho phép bạn soạn thảo văn bản, nhưng bạn quen và thích dùng Word để tạo ra một văn bản trông chuyên nghiệp.
- Bạn lưu văn bản đó lại.
- Bạn chọn một thư mục để lưu nó.
Theo tớ, vấn đề “tạo file mới” ở trên không thật sự tồn tại và nó xuất phát từ việc hiểu sai cách thức và ý muốn của người dùng. Nếu bạn đang nằm đọc sách trên giường và nảy ra ý định viết thư, liệu bạn có trông đợi rằng bạn sẽ có thể bỏ cuốn sách xuống và viết ngay ở trên giường? Thực tế là bạn thậm chí hoàn toàn không trông đợi sẽ có một tờ giấy ngay bên cạnh.
Chú Thích Trong Bài:
đã có 3 phản hồi - đọc và tham gia thảo luận
ngày 24/04/2009 trong chuyên mục Sách hay

Thử Hòa Điệu Sống (Bìa sách)
Dịp sinh nhật năm ngoái tớ được mẹ gửi sang tặng một cuốn sách mà đối với tớ ý nghĩa vô cùng, bởi nó như giúp tớ nhìn ra được nhiều điều đúng vào thời điểm những suy nghĩ của tớ đang bị giao động mạnh bởi những chuyện không hay xảy ra. Thấm thoắt đã gần 1 năm, sau khi những chuyện không hay đã lùi về quá khứ, nhìn lại chính mình trong thời gian qua mới nhận thấy rằng mình có lẽ đã trưởng thành hơn rất nhiều trong cách suy nghĩ của mình về cuộc sống, cách ứng xử cũng như cách nhìn về mọi người xung quanh. Điều đó một phần không nhỏ là nhờ vào cuốn sách mà mẹ tặng.
Bài viết này giới thiệu cuốn sách Thử Hòa Điệu Sống của tác giả Võ Đình Cường, xuất bản bởi Nhà Xuất Bản Văn Nghệ năm 2007. Đó là một cuốn sách rất mỏng, chỉ chưa đến 80 trang, nhưng nội dung trong đó là những suy nghĩ sâu sắc của một người nghệ sĩ về cuộc sống được chắt lọc và cô đọng trong từng câu chữ mà có lẽ một người hời hợt chưa chắc đã nhận ra được dù đã trải qua mọi vui sướng, đau buồn trong cuộc đời của mình.
(more…)
Chú Thích Trong Bài:
đã có 11 phản hồi - đọc và tham gia thảo luận
ngày 15/04/2009 trong chuyên mục Suy nghĩ bất chợt
Đọc bài viết Chất lượng giáo dục = người lãnh đạo + cơ chế trên Tuần Việt Nam, thấy có đoạn chia sẽ của Giáo sư Văn Như Cương về “thương hiệu” của nhà trường:
“Đầu vào” cao mà đỗ 100% thì tuy rất mừng, nhưng đáng tự hào hơn là những trường tuyển sinh phải “lấy vét”, nhưng học sinh đỗ tốt nghiệp 50% (thực chất). Đó mới là những trường xứng đáng được khen thưởng, vì quan trọng là toàn bộ quá trình tổ chức dạy- học dẫn tới “đầu ra” thực chất.
Chợt nhớ đến một câu trả lời đọc được gần đây trong cuốn sách Computer Network: A Top-Down Approach của giáo sư và Simon S. Lam:
Điều gì thách thức ông nhất trong nghề nghiệp của mình?
Điều thách thức tôi nhất với tư cách của một người thầy là để dạy và khơi dậy niềm đam mê ở mỗi sinh viên trong lớp của mình cũng như mỗi người làm luận án dưới sự dẫn dắt của mình, thay vì chỉ những người suất sắc. Những người thông minh vốn đã có đam mê chỉ cần một chút hướng dẫn, nhưng ngoài ra họ không giúp đỡ gì nhiều. Tôi thường học được nhiều điều từ chính những sinh viên này hơn là họ học được từ tôi. Dạy và khuyến khích những sinh viên bình thường [để họ đạt được những điều to lớn] mới là thách thức lớn nhất.
Bản thân tớ từ cấp 1 đến cấp 2 may mắn từng được học từ những người thầy “đặc biệt” như vậy và ảnh hưởng của họ đối với tớ rất lớn: mỗi người đã dẫn dắt niềm đam mê của tớ từng bộ môn này sang bộ môn khác ở mỗi cấp học (cấp 1 là môn văn, cấp 2 sang môn tự nhiên Vật Lý, và đến cuối cấp 2 lại nối lại sở thích với môn văn). Họ không phải là những người có nhiều tên tuổi, nhưng giờ đây nhìn lại, tớ thấy những người đó đều có một đặc điểm chung về đối tượng và quan niệm về vai trò của người thầy như ở 2 giáo sư trên. Lên đến cấp 3, tớ được học ở trường chuyên nhờ một phần tư điểm may mắn được “xét vớt”. Ở đó toàn là những thầy cô nổi tiếng của thành phố, quen được những bạn học xuất sắc vẫn luôn dẫn đầu. Môi trường “cạnh tranh” có lẽ đóng một phần quan trọng trong việc cùng tiến. Trường vẫn tự hào đào tạo ra những học sinh giỏi một cách đặc biệt, nhưng dường như ở đó thiếu vắn sự quan tâm của thầy cô đối với “số còn lại” như tớ. Niềm đam mê với môn Vật Lý vì vậy cũng chết dần, để chổ cho niềm say mê máy tính khơi dậy bởi một người thầy dạy Hóa ở trường PTTH Chuyên Lê Hồng Phong (HCM) trong một lần theo bố đi dự hội thảo.
Cuối những năm cấp III, đã từng có ý “chê” bố là đã dạy những lớp luyện thi quá “bình thường” mà mình cho là chẳng đáng. Giờ nhìn lại mới nhận ra được quan niệm của ba mẹ với tư cách là người thầy/cô trong việc dạy học còn có ý nghĩa hơn những người rất giỏi mà mình đã từng học qua. Có lẽ con số chưa đến 100 những học sinh từng qua lớp luyện thi của bố mà đậu đại học còn có ý nghĩa hơn nhiều so với con số 100% số học sinh đậu đại học đối với các thầy cô ở trường chuyên.
Chú Thích Trong Bài:
đã có 4 phản hồi - đọc và tham gia thảo luận
ngày 15/04/2009 trong chuyên mục Suy nghĩ bất chợt, Âm nhạc

Những Giấc Mơ (nguồn DeviantArt)
Ai cũng có những giấc mơ, nhưng mấy ai còn giữ được những giấc mơ đó ở tuổi 47? Susan Boyle là một người như vậy. Ở tuổi 47 mà như bà “tự thú” là vẫn chưa có bạn trai, chưa từng một lần được hôn và chỉ được vài lần hát trong dàn nhạc nhà thờ, Susan Boyle vẫn luôn ấp ủ ước mơ được hát trước đông đảo khán giả, được trở thành một ca sĩ nổi tiếng như Elaine Paige. Những lời thổ lộ đó của bà trong cuộc thi tìm kiếm tài năng Britain’s Got Talent đã khiến những người trong ban giám khảo cũng như khán giả cười thầm. Thế nhưng, ngay từ những lời đầu tiên trong phần trình bày bài hát I Dreamed a Dream, Susan Boyle đã làm rung động cảm xúc của hơn 11 triệu khán giả xem buổi biểu diễn.
Bạn có thể xem toàn bộ phần biểu diễn của Susan Boyle trên Youtube (chú ý - chương trình không cho phép đính kèm bài hát này trong trang web khác nên bạn sẽ cần phải nhấn vào liên kết để xem trực tiếp trên YouTube).
Nếu như hình ảnh tổng thống Mỹ Obama chủ yếu mang tính biểu tượng hơn là thực tế, câu chuyện của Susan Boyle có lẽ gần gũi hơn với rất nhiều người: hãy giữ những giấc mơ của mình sống mãi. Trong bài là bài hát gốc trong album nhạc kịch cùng với lời bài hát.
(more…)
Chú Thích Trong Bài:
đã có 15 phản hồi - đọc và tham gia thảo luận