Tớ tên thật là Trần Lê Duy Tiên, sinh viên năm cuối trường Đại học Calgary (University of Calgary), chuyên ngành Công nghệ thông tin. Weblog nguoitapviet.info là nơi tớ viết về những gì tớ đọc và suy nghĩ, về những gì tớ nhìn và những gì tớ thấy, những gì tớ nghe và cảm nhận, những gì tớ biết và cả những gì tớ không biết. Phương châm của Người Tập viết là “Thà viết đúng với những gì là bạn mà không có người đọc, còn hơn là viết cho mọi người nhưng không có phong cách riêng.”
Có 11 phản hồi mới từ lần cuối bạn đến. ĐỌC PHẢN HỒI
Thiết kế bởi Trần Lê Duy Tiên. Phiên bản 4 (2008). Sử dụng Wordpress. Xem thông số hệ thống
Bản quyền của nguoitapviet.info. Bạn có thể sử dụng lại bất kỳ nội dung nào của NTV cho mục đích phi lợi nhuận với điều kiện phải ghi rõ nguồn gốc và liên kết ngược lại bài viết trên nguoitapviet. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ tại webmaster@nguoitapviet.info
Sau một lần thử thay đổi không thành công, hôm nay VnExpress chính thức giới thiệu giao diện mới của mình. Phải nói đây là một điều hết sức bất ngờ và hoàn toàn không được báo trước (ngay cả sau khi đã chính thức ra mắt thì trên trang chủ của VnExpress vẫn không có bất kỳ bài viết giới thiệu nào về giao diện mới). Từ góc nhìn của một người đọc báo, thiết kế mới thể hiện một bước nhảy tất yếu của VnExpress nhằm thể hiện mình như là một tờ báo điện tử quan trọng với nhiều nội dung và thông tin - một điều mà giao diện đơn giản trước đây đã không làm được.
Giao diện mới của VnExpress thể hiện những gì? Bài viết này sẽ là góc nhìn của tớ từ góc độ của người thiết kế web.
Sự kiện rước đuốc của Thế vận hội Olympic 2008 của Trung Quốc có lẽ sẽ đi vào lịch sử như là hành trình rước đuốc đầy tai tiếng nhất trong lịch sử, mặc cho những nổ lực của Trung Quốc muốn được thế giới nhìn mình bằng con mắt khác. Trong khi bản thân họ khi bắt gặp sự phản đối ra mặt của chính quyền ở một vài nơi mà ngọn đuốc đi qua (về sự kiện Tibet và vấn đề nhân quyền) đã lên tiếng chỉ trích và cho rằng đó là những hành động “chính trị hoá tinh thần thể thao”, Trung Quốc đã tự mình đã sử dụng sự kiện này cho những mục đích chính trị của riêng mình. Hành động đó đã được “vạch mặt”, rất đáng tiếc không phải bởi nhà nước Việt Nam, mà là bởi một cá nhân trong số những người rước đuốc ở Việt Nam. Lê Minh Phiếu, một sinh viên Việt Nam du học ở Pháp được chọn là một trong những người được rước ngọn đuốc này ở Việt Nam ngày 29/4 vừa qua, đã bày tỏ quan điểm của mình phản đối ý đồ của Trung Quốc qua một bức thư gửi đến chủ tịch uỷ ban Olympic Quốc Tế.
Dù hơi muộn, vẫn muốn gửi tin đến các bạn rằng ngày 28/4/2008 vừa qua, phía Trung Quốc đã chính thức sửa lại bản đồ rước đuốc của mình trên trang web chính thức của uỷ ban Olympic Quốc Tế…
Quản lý một dự án phần mềm dù lớn hay nhỏ đều không phải là một việc dễ dàng. Bạn sẽ phải lên kế hoạch chi tiết cho từng giai đoạn phát triển của dự án, đảm bảo luồn thông tin giữa các thành viên trong dự án được thông suốt, xây dựng hệ thống quản lý mã và lỗi,… Rất may là hiện nay đã có rất nhiều các công cụ và dịch vụ trực tuyến hỗ trợ quá trình này. Tiếp tục bài viết giới thiệu các công cụ hỗ trợ dự án phát triển phần mềm từ kinh nghiệm của bản thân trong một dự án phát triển dự án ở trường, bài viết này sẽ tiếp tục giới thiệu đến các bạn hệ thống chia sẽ kiến thức sử dụng MediaWiki, hệ thống quản lý lỗi kết hợp giữa Bugzilla và Mylyn trong Eclipse. Ở cuối bài viết, tớ cũng sẽ giới thiệu đến các bạn một dịch vụ miễn phí tích hợp tất cả các tính năng được đề cập đến trong loạt bài viết, giúp cho bạn có thể bắt đầu một dự án một cách nhanh chóng.
Thế là sinh nhật lần thứ 24 đã qua đi không có quá nhiều sự kiện. Nhận được rất nhiều những lời chúc mừng sinh nhật nhưng vẫn không khỏi cảm thấy thất vọng vì những người mình đang đợi thì lại không có. Được mẹ gửi tặng cho cuốn sách Kho Tàng Truyện Trạng Thế Giới của nhà Xuất bản văn hoá thông tin rất hay (mẹ đúng là người duy nhất biết sở thích của mình - năm nào cũng tặng sách hay), một tấm thiệp tự vẽ của một người bạn thân (mình còn vẽ không được như vậy - vì nó đã được “bảo vệ bản quyền” bởi người vẽ nên không thể đưa lên đây) và một tấm thiệp mà người tặng cho xem nhưng không có ý định gửi. Bất ngờ nhất là có một bạn đọc của Người Tập Viết đã nhớ và gửi phản hồi chúc mừng (thật sự cảm động). Gì nữa nhỉ? À, nhâm nhi “nhậu” với ông chủ một đĩa thịt bò tái chanh và một cốc Hennessy. Thế là qua một ngày sinh nhật. Hai bốn tuổi - vẫn chưa có gì đặc biệt đáng nhớ. Chợt nghe một bài nhạc của cô ca sĩ Emi Fujita vừa mới phát hiện gần đây:
Username: nguoitapviet.info & Password: music
Những ngày của tôi cứ thế chầm chậm trôi qua
Tôi vẫn cư đi từ nơi này đến nơi khác
Và trước khi tôi nhận ra mình đã đi đến những đâu
Tôi đi đến vùng đất của những giấc mơ
Nhưng giờ đây tôi nhận ra rằng mỗi ngày trong cuộc đời
Sẽ là cái giá mà tôi sẽ phải trả cho ngày mai
Em đã dạy tôi phải biết quý trọng mỗi ngày
Với cả những niềm vui và nỗi buồn
Cám ơn tất cả những ai đã nhớ đến ngày sinh nhật của tớ. Đã không còn lạc quan như trước, nhưng cảm thấy vui khi một buổi chiều đợi xe bus chợt nhận ra tâm hồn mình vẫn còn lãng mạn, mộng mơ lắm… Nhìn lại những năm tháng đã qua, nhìn lại những gì mình đã đạt được và cả những điều mình vẫn chưa thực hiện, nhìn lại những cảm xúc mà giờ đây nghĩ lại đôi khi tự cười với bản thân mình, bỗng chợt thấy rằng mọi thứ dường như đều có ý nghĩa của riêng nó.